Thói nghiện muasắm là jì?
Là thứ mà các cô, zững conbuôn, gất cần fải tiềmhiểu.
Tuần nài Zì jảng cho các cô vài đặcđiểm cănbản của thói nghiện muasắm.
Thói nghiện muasắm (shopaholism, or oniomania, or sushma syndrome) là một hộichứng bịnhhoạn hiệnđại, mới xuấthiện chừng jà nửa thếkỷ, và đặcbiệt tăng mạnh trong vài chục niên trở lại đây.
Là một căn bịnh, nên thói nghiện muasắm đươngnhiên có khảnăng lâylan, zitruyền, bùngnổ thành đạizịch, và cũng có khảnăng gây nên zững hậuquả tànkhốc, hệt các căn bịnh khác, như ungthư, aids, fongcùi, jangmai, và Lợn Lòi.
Trước tiên các cô cần hiểu về lịchsử của thói nghiện muasắm theo cách hànlâm chữnghĩa.
Về hànlâm chữnghĩa, thuậtngữ Nghiện Muasắm được mỗi nơi zùng mỗi khác, như Zì đã mentioned above.
Cổ nhất là "Sushma Syndrome". Thuậtngữ nài mượn tên của Sushma, một vàngson gốc Ấn sống tại Mẽo.
Đcm jađình Sushma không quá jàucó, zưng nàng muasắm đến mức điênkhùng. Trên người nàng vận khoảng 20 kýlô đồ trangsức. Tủ quần áo của nàng chứa khoảng 1 vạn bộ hoặc gần như vậy. Mỗi ngày qua, Sushma mua thêm ít nhất 5 thứ đồ jì đó, fần nhớn là đéo zùng đến.
Hậuquả muasắm của Sushma là papa nàng fásản và tựtử.
Trong tiếng Hylạp, nghiện muasắm được kêu là oniomania, nghĩa là "điên vì mua".
Trong tiếng Mẽo, thì nghiện mua sắm là shopaholism, hoặc shopping addiction, chỉ nghe đã thấy gùnggợn.
Thậmchí, bọn hànlâm còn gọi nghiện muasắm là bịnh CBD (compulsive buying disorder).
Vậy mắc chứng CBD aka Nghiện Muasắm là như nào?
Vậy mắc chứng CBD aka Nghiện Muasắm là như nào?
Gất đơnjản, CBD là fát điên vì mua đồ zùng.
Các thứ đồ khiến bệnh CBD bùngfát gất đazạng.
Chảzụ mới gái là túi sách.
Còn với jai là jày.
Cánhân Zì có quãng 15 đôi jày. Hầuhết là mới toe vì có zùng cùng lúc được đéo đâu. 15 đôi này nhẽ sang thếkỷ 22 vưỡn chưa hỏng.
Nhưng thế đã ănthua đéo jì mới Tom Cruise hay Elton John đệ Zì. Bọn nài có 3,000 đôi jày mỗi con. Lếu mỗi ngày chúng mặc 2 đôi sáng-chiều, thì cũng fải mất 3 năm chúng mới mặc hết số jày jảy.
Bọn Hermes hay Chloé nắm gất nhanh chứng nghiện mua túi của gái, và chúng tung ga zững sảnfẩm kinhhoàng. Ông túi nài já quãng 50,000 Tơn, mà chả có vàng ngọc kimcương đéo jì đâu nhé:
Địt con mẹ nghiện túi còn tệhại hơn nghiện matúy, nhẻ xuchiêng nhẻ.
Bạn của bạn Tùng Lốp không nghiện muasắm mà nghiện hàng hiệu.
Nghiện muasắm phải là mua bấtchấp mụcđích sửdụng và bấtchấp khảnăng tàichính, có thừathãi rồi vẫn mua, không có tiền thì làm mọi cách để có, kể cả chômchỉa hoặc xinxỏ.
Nhiều khi người nghiện muasắm đi mua một cái áo nhưng mua liền vài màu và vài cỡ, anh ta nói không cưỡng được cơn ghiền. Mua nhiều màu thì cũng được thôi, nhưng mua nhiều cỡ thì đúng là nghiện đíchthực.
Lại có người đang bận đi họp hay thậmchí đi đón con ở trường, mà cơn nghiện nổi lên thế là rẽ vào tiệm rồi shopping miệtmài quên cả mình đang cần làm gì.
Bạn của bạn Tùng Lốp thực ra là người tinhtế và biết chơi. Bạn ấy không có nhucầu về ăn hay ngủ, nhưng có nhucầu sửdụng phụctrang và phụtùng chấtlượng cao. Bạn ấy không mua thừathãi ngoài nhucầu nên khó nói bạn ấy nghiện muasắm.
Người ta hay đánhgiá người như thế là thểloại nhịn ăn để mặc hay tônthờ đồdùng. Loại này khác với người nhịn mặc để ăn. Việt các bạn thường thuộc type này, chân dận giày Tàu 200,000 đồng mà mỗi tuần nhậu một bữa bia gấp ba bốn lần số đó. Đây là tậpquán của các sắctộc đói ăn triềnmiên.
Các bạn ngạcnhiên khi có cô gái bỏ $3,000 mua một cái túi sách, và cho rằng số tiền đó đủ sống 3 tháng.
Cô ấy lại không nghĩ như vậy. Cô ấy thà ăn uống khamkhổ 6 tháng để có chiếc túi mình muốn.
Và cô ấy ngạcnhiên khi các bạn bỏ mỗi tháng $1,000 để đi uống bia.
Cánhân anh ủnghộ cô gái bỏ $3,000 mua túi hơn các bạn bỏ cũng số tiền đó đi nhậu liền 3 tháng. Có thể do tạng anh không hợp với ăn uống, hoặc anh thấy ăn xong thì ỉa trôi sạch ngay, còn cái túi sẽ được dùng trong nhiều năm.
Đi uống bia, các bạn sướng 3 tháng, còn cô gái đeo cái túi xịn kia chắcchắn sướng lâu hơn thế.
Bệnh nghiện muasắm lâylan rất nhanh chả khác gì các bệnh truyềnnhiễm ykhoa, và cũng tùy thuộc thờitiết hoặc mùavụ. Bọn tưbản nắm điều này rất chắc và chúng luôn tạo được những cơn cuồng muasắm hệt các nạn đạidịch vào đúng thờiđiểm dễ lây bệnh nhất.
Chúng thường xây những tòa shopping mall khổnglồ. Đó là địađiểm lýtưởng để bệnh nghiện muasắm lâylan. Và vào những thờiđiểm nhấtđịnh trong năm, chúng bày các chiêu khuyếnmãi dữdội để mớm gây dịch.
Chúng bán hàng dưới giáthành rất sâu nhằm tạo virus. Và sau khi kếtthúc nạn dịch, thì những virus này vẫn tiếptục hoànhhành thêm một thờigian nữa, cho đến khi có một dịch mới.
Khi cơn nghiện muasắm bùngphát, thì con nghiện muasắm không khác gì con nghiện matúy.
Họ sẵnsàng đâm đầu mua những món đồ mình thích hoặc thậmchí cũng chả thích lắm, bấtchấp nhucầu sửdụng. Họ cũng chẳng đếmxỉa đến hậuquả.
Để phụcvụ các con nghiện, bọn tưbản sángtạo ra cái gọi là thẻ tíndụng. Đây là phươngtiện lýtưởng đẩy con nghiện muasắm vào nạn dịch không lối thoát.
Với một chiếc thẻ nhựa, các con nghiện xứ tưbản mua hànghóa không cần đắnđo không cần đongđếm, và đạidịch muasắm không cách nào dừng được.
Nước Việt khốnkhổ của các bạn, thật đáng tiếc lại không có (hoặc kém) chínhsách này. Theo anh đó phải là một chiếnlược đểucáng của những kẻ íchkỷ và gianlận trong giới lãnhtụ các bạn.
Các bạn thanphiền kinhtế đi xuống, sức mua kém, trong khi lãnhtụ các bạn bỏ vài tỷ dollars cấp tíndụng cho bấtđộngsản.
Tíndụng có rồi, mà thịtrường bấtđộngsản của các bạn đâu có nóng lên. Đơngiản vì bấtđộngsản không là đốitượng của chứngnghiện muasắm. Nó vượt quá sức mua của số đông.
Thay vì cấp tíndụng vào bấtđộngsản, các bạn nên cấp hàng triệu thẻ tíndụng cho giới trunglưu.
Nước các bạn có chừng 10 triệu trunglưu, mỗi trong họ chỉ dùng 1000 dollars trong một đạidịch muasắm mùa hè, là các bạn tống được vào nền kinhtế một lượng hànghóa trịgiá 10 tỷ, gấp 5 lần quymô tàichính các bạn đang aoước vun cho thịtrường bấtđộngsản mà mãi không thành.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét