Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

Xu thế thời trang hay là sự tự dối mình

Tính ra, mỗi cái túi xách trị giá 1.600.000.000 VNĐ, tương đương với lương trung bình của công chức (3 triệu đồng/tháng) trong khoảng gần… nửa thế kỷ. (Ảnh mang tính minh họa)

Đọc bài phát biểu của GS Tương Lai tại Đại hội Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, không dám tin vào mắt của chính mình khi thấy câu chuyện thật mà ngay cả vua hề Sác Lô cũng nghĩ không ra: Doanh nghiệp nhập về 4 bộ túi xách nhãn hiệu Hermes, giá mỗi bộ gồm 4 chiếc là 300.000 USD, chỉ có mấy ngày là các quý bà, tiểu thư mua hết (không bán lẻ), sau đó, cửa hàng còn bị trách móc là vì sao lại nhập ít thế để đến nỗi có nhiều người không kịp mua!?

Tính ra, mỗi cái túi xách trị giá 1.600.000.000 VNĐ, tương đương với lương trung bình của công chức (3 triệu đồng/tháng) trong khoảng gần… nửa thế kỷ(!) Có biết bao câu hỏi, biết mấy nỗi đau từ cái sự thật hầu như ai cũng biết mà không ai nói – nhất là các cơ quan có trách nhiệm bảo vệ cán bộ, chống tham nhũng – không thể kết luận vì “không đủ chứng lý”.

Chứng lý ở đâu khi cái sờ thấy, biết rõ (tìm hiểu chẳng khó gì vì không lẽ người ta mua túi xách về để cất?) là không ai có thể đem đồng tiền đổ mồ hôi, sôi nước mắt để mua thứ có thì không làm cho béo hơn, thiếu chẳng gầy đi. Số tiền khủng trên đây trong một đất nước có hàng triệu người nghèo, hàng triệu người thất nghiệp không thể nói khác hơn, đó là sự thách thức của tội ác, sự trơ tráo về mặt văn hóa, sự vô lương của đạo đức và là sự tàn nhẫn của lương tâm – nếu như lương tâm là cái có thật trong thời đại nhố nhăng này.

Những cái túi xách đó “sinh ra” cho các thứ trưởng giả của các nước nghèo chơi trội, với cái vỏ hợm hĩnh, không rẻ tiền về giá trị của… đồng tiền nhưng lại rẻ hều về nhân cách, lối sống; chỉ nhằm vào cái đích duy nhất là chứng tỏ cái gọi là đẳng cấp, xứng mặt tay chơi. Nó là sự minh định cay đắng rằng cơ quan chống tham nhũng dường như đang nói nhiều, làm biếng và, chắc chắn, đang làm lãng phí thêm không ít tiền dân, của nước khi họ nhận lương rồi ngồi viết thành câu chữ cho các báo cáo thăng hoa, cho sự bao che liếc xéo những nụ cười mỉa mai, chua chát.

Một đất nước không có cái gì để chứng tỏ, để “khoe” với thế giới, để đóng góp cho văn minh nhân loại
ngoài những thói hư, tật xấu như tham lam, ích kỷ, vô cảm, lười nhác, dối lừa… thì còn gì để biện minh?
Chẳng lẽ tất cả những gì báo chí, dư luận lên án mỗi ngày mãi cũng chỉ là “hiện tượng”, chưa phản ánh đủ và đúng về sự băng hoại văn hóa ở mức độ trầm trọng nhất với tốc độ nhanh nhất?

Và đây , tại Nhật bản

conco

Một cửa hàng chuyên bán túi xách làm từ bao bì đựng thức ăn chăn nuôi của Việt Nam tại Nhật Bản. Ảnh: Phan Đức Thái.

 

Khó có thể tin được những chiếc bao bì đựng thức ăn chăn nuôi của Việt Nam lại trở thành một loại túi xách thời trang được giới trẻ ở Nhật Bản ưa dùng.

Mới đây, thành viên của diễn đàn Otofun có tên là Phan Đức Thái đã chia sẻ những hình ảnh rất thú vị về cuộc sống giới trẻ của Nhật Bản. Những hình ảnh này được anh và bạn bè ghi lại trên các chuyến tàu điện ngầm hoặc trên đường phố ở xứ sở mặt trời mọc.

Theo đó, các bạn trẻ Nhật đã đeo những chiếc túi thời trang được làm từ chất liệu là bao bì đựng thức ăn chăn nuôi của Việt Nam như cám con cò, thức ăn hỗn hợp của các nhãn hiệu trong nước.

 

thoitrang

Một chiếc túi thời trang làm từ bao bì cám con cò được một bạn trẻ ở Nhật Bản đeo trong một chuyến tàu điện ngầm. Ảnh: Phan Đức Thái.

 

Nhật Bản tuy là một nước châu Á có văn hóa đậm chất phương Đông nhưng giới trẻ nước này lại có phong cách thời trang thuộc vào hàng phóng khoáng nhất thế giới. Đặc biệt, phong cách thời trang đường phố Nhật Bản đã trở thành một phần trong văn hóa nước này, cũng như là điểm nhấn thu hút khách du lịch đến từ các quốc gia khác.

 

thucanchannuoivn

Một chiếc túi làm từ bao bì thức ăn chăn nuôi Việt Nam khác trên đường phố Nhật Bản. Ảnh: Facebook của Phan Đức Thái.

 

Không quá lời chút nào khi người ta gọi đất nước hoa anh đào và nhất là Tokyo là một trong những trung tâm thời trang ứng dụng lớn của thế giới. Mọi con đường, quán xá, nhà hàng nơi đây đều trở thành sàn diễn thời trang với mỗi cá nhân là một người mẫu có cá tính khác biệt và nét đặc trưng riêng.

thucanhonhop

Một thanh niên người nước ngoài nổi bật với chiếc túi thời trang lạ lẫm. Ảnh: Facebook Phan Đức Thái.

 

Hiếm có một đất nước nào tồn tại song song cả hai xu hướng văn hóa ngược chiều nhau mà lại dung hòa, yên bình như Nhật Bản. Đó là nét đẹp truyền thống lâu đời in dấu sâu đậm bởi những nghi lễ, phong tục, trang phục truyền thống như trà đạo, kimono, đền chùa và làn sóng hiện đại vô cùng sôi động của thời trang trẻ đại diện cho phong cách sống của giới thanh niên Nhật.

Ở Nhật Bản, bạn có thể mặc nguyên một bộ đồ cosplay ra đường, với mái tóc có thể nhuộm đủ màu xanh, đỏ, tím, vàng mà không bất cứ ai phàn nàn. Vì thế, việc những chiếc bao bì thức ăn chăn nuôi Việt Nam tưởng như là phế phẩm bỏ đi lại trở thành một phong cách thời trang cá tính và thú vị không phải là điều quá khó hiểu.

Loại túi thời trang này cũng được bán khá phổ biến ở trên các trang web thương mại của Nhật Bản, với giá khoảng 2120 yên, tương đương với khoảng 400.000 đồng.

Theo Infonet

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Những con lừa của thời đại


shrek-donkey
(Có 2 cách để bị lừa dối. Một là tin vào những điều không thực; hai là không chịu tin vào những điều thực – There are two ways to be fooled. One is to believe what isn’t true; the other is to refuse to believe what is true – Soren Kierkegaard)
Những năm đầu tiên khi làm cho Eisenberg, tôi thường được đi gặp những đại gia nổi tiếng của châu Á và Nam Mỹ. Thậm chí cả vài vị nguyên thủ quốc gia. Những lần như vậy, tôi rất phấn khích, tự hào và có thể nói là thích khoe khoang…cùng các bạn đồng nghiệp, gia đình và đối tác. Một lần, ông boss kéo tôi đi ăn trưa và kể cho tôi nghe một câu chuyện.
Có khu miền núi hẻo lánh ở Peru nơi một linh mục cai quản một giáo phận khá rộng nhưng chỉ có một nhà thờ nhỏ. Địa thế hiểm trở, các làng cách nhau quá xa, nên muốn thu hút con chiên, ông làm lễ sáng chú nhật sớm tại nhà thờ trung ương, rồi chất tượng Chúa, thánh giá…lên lưng một con lừa và cùng đi bộ qua một làng khác cho lễ trưa, rồi một lễ tối tại một làng khác nữa.
Dọc đường, giáo dân đều cúi rạp người khi tượng Chúa đi qua. Con lừa rất khoái trá mỗi khi nhận được những thờ phụng và sùng bái. Cho đến một ngày, anh hàng xóm mượn con lừa của nhà thờ để qua một làng khác mua sắm. Vẫn con đường cũ, vẫn những giáo dân xưa…nhưng không ai buồn nhìn con lừa chứ đừng nói đến chuyện chấp tay lạy. Con lừa vỡ lẽ rằng không phải “con lừa” mà là hào quang của “tượng Chúa” đã tạo nên sự khác biệt.
Tôi tỉnh người…và còn tỉnh hơn nữa, khi hết làm cho Eisenberg. Những cú phone gọi đến các đại gia đã từng ca tụng và tiếp đãi thân thiết tôi trong những bữa tiệc không bao giờ qua khỏi screening của các trợ lý.  Con lừa lại trở thành …con lừa.
Một điểm yếu của tuổi trẻ là hay lầm lẫn những gì mình thực sự làm chủ và những gì do người khác nhờ mang dùm.
Trong một nền kinh tế mà mọi chuyện của xã hội đều được vận hành bởi “quan hệ với quyền lực” thì phần lớn con lừa đều mang chung một ảo tường về giá trị và thực chất của con người mình. Với ngôn ngữ phương Tây, con lừa thường tượng trưng cho sự ngu xuẩn. Ở Việt Nam, chữ “lừa” còn mang thêm vài thâm ý: mong là cái bề ngoài nhờ quyền lực có thể làm mù mắt người ngoài hay “lừa” chính mình về sự giá trị thực sự của bản thân.
Một thí dụ gần đây là Chu Vĩnh Khang hay Bạc Hy Lai của Trung Quốc. Với tài sản thâu tóm khoảng 25 tỷ đô la cho 2 gia đình và một vị thế chánh trị gần như tuyệt đối vì nắm bộ máy công an và tuyên truyền, hai ông là hai đỉnh cao của xã hội lừa. Bây giờ, con lừa lại trở thành …con lừavà sắp bị hy sinh.
Gần đây, vì tuổi tác mình  đã cao, nên tôi hay gặp những cựu quan chức về hưu sau một thời lừng lẫy. Họ vẫn còn nhiều hoang tưởng về quyền lực, về trí khôn, về ảnh hưởng…Cũng may là phần lớn đã “hạ cánh an toàn”, giấu diếm được ít nhiều tiền bạc và tài sản, nên cũng còn điếu đóm vây quanh. Mất đi những thứ này thì họ sẽ chỉ biết cam phận…như hàng chục triệu con lừa họ đã sinh sản ra suốt vài chục năm qua.
Doanh nghiệp cũng không khác gì hơn con người. Lợi nhuận tạo ra từ những phi vụ dựa trên quan hệ với quyền lực thì không thể nào bền vững hay đem ứng dụng vào một môi trường kinh doanh khác. Tôi gặp vài đại gia Trung Quốc và Việt Nam, sau khi bị thất sủng và mất tài sản, thu góp vài chục triệu đô la qua Mỹ tìm đường làm ăn. Họ cũng năng động và cố gắng nhưng họ nhận rõ rằng kỹ năng và kinh nghiệm của họ không thích hợp (nói nôm na là không có quan chức Mỹ nào chịu chống lưng để cùng đi đường tắt); nên cuối cùng, họ đem tiền quay về nước hay tìm đến những xứ xa xôi tận châu Phi hay Trung Đông nơi “phong bì” vẫn là một văn hóa.
Cái giá trị thực của một doanh nghiệp (như con người) là những tài sản mềm: sáng tạo, thương hiệu, uy tín, thị phần, cách phục vụ khách hàng, sản phầm chất lượng, công nghệ know-how, đội ngũ quản lý. Không phải vài miếng đất cướp từ nông dân hay nhà máy xây bằng tiền OPM của ngân hàng qua các định giá giả tạo.
Một quốc gia cũng có những giá trị tương tự. Nếu một chế độ không đặt nền tảng dựa trên hạnh phúc thực của người dân, đo lường bằng thu nhập và tự do; nếu một chế độ không coi trọng danh dự, trung thực và minh bạch; mà chỉ dựa trên quyền lực đán áp, nhất là từ chỉ thị của nước ngoài…thì con lừa quốc gia sẽ tụt hậu lần lần cho đến một ngày “tượng… lãnh đạo” không còn chất thánh.  Và… con lừa lại trở thành …con lừa (nghĩa đen và trắng).

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

Tôn giáo- lý giải theo triết học tại vn

Về sự cần thiết phải có một tôn giáo chính thống ở Việt Nam

Về sự cần thiết phải có một tôn giáo chính thống ở Việt Nam
Tôi là người không thuộc phe phái nào, cũng không phải là người truyền giáo, mục đích của tôi không phải làm lợi cho bất cứ thành phần chính trị hay tôn giáo riêng biệt nào, mà là cho tất cả mọi người. Với kiến thức còn hạn hẹp và cách hành văn rông dài có thể gây khó đọc cho nhiều người, nhưng hi vọng sẽ giúp đỡ cho bất kỳ ai khi đọc nó sẽ tìm ra được hướng đi cho chính mình.


Về cơ bản, con người không thể sống thiếu tín ngưỡng mang tính giáo điều, trong những tín ngưỡng mang tính giáo điều, tín ngưỡng đáng khuyến khích hơn cả là niềm tin tôn giáo. Và cũng dễ nhận thấy rằng không có xã hội nào thịnh vượng lên được mà không có cùng chung tín ngưỡng. Lịch sử đã chứng minh, và không như chúng ta vẫn lầm tưởng, ở những thời điểm hưng thịnh của một xã hội nào đó, chính tôn giáo chứ không phải là sự sự phục tùng ngoan ngoãn của người dân đối với một sự cai trị chuyên chế nào đó khiến nó thịnh vượng.
Sự vô tín ngưỡng là điều đột xuất, chỉ có niềm tin tôn giáo mới là trạng thái bất biến của nhân loại. Việt Nam là một trong những đất nước có ít niềm tin vào tôn giáo nhất trên thế giới. Ở đây mọi người hầu hết là vô tín ngưỡng, hoặc có niềm tin theo tôn giáo một cách không chính thức. Chúng ta cứ tưởng rằng khi nhìn hàng ngàn người chen chúc nhau đi chùa đầu năm, đầu tháng thì chứng tỏ đất nước có một niềm tin tôn giáo mãnh liệt lắm, và cũng ngỡ khi hầu hết các làng quê Việt Nam đều có xây đựng ít nhất một cái chùa thì hẳn tôn giáo phát triển thịnh vượng trên mảnh đất này.
Nhưng tôi nhận thấy càng ngày con người Việt Nam càng tách rời xa tôn giáo. Trên gương mặt những con người này, tôi không thấy có sự thỏa mãn hay sự yên bình như những người dân tộc khác. Tôi đã quan sát thấy điều đó, họ bước ra từ cổng chùa hay nhà thờ như thể chỉ muốn ra khỏi nơi đó càng nhanh càng tốt. Nhịp sống hối hả, chạy theo nhu cầu vật chất đang làm chết mòn dân tộc ta, sống mà chưa được bình an, chết cũng chưa được yên nghỉ. Dân tộc ta bước ra ngoài thế giới mà không có sự chuẩn bị nào phù hợp cho chính mình, chúng ta chỉ nắm bắt cái bề nổi của dân tộc khác mà quên đi cái sâu xa bao đời của họ, ta nhập một lô lốc các thứ từ bên ngoài mà rồi vẫn chưa thỏa mãn.
Thiếu vật chất ta có thể bán tài nguyên đi và mua về dễ dàng nhanh chóng, nhưng thiếu tinh thần, dù có tiền chưa chắc ta mua nổi. Chủ nghĩa duy vật có những ý nghĩa và tính đúng đắn của nó, nhưng tôi lại thấy vô vàn những điều làm tôi thấy chúng nguy hại. Nếu hệ thống đó có chút gì là hữu ích cho con người, tôi nghĩ rằng đó có thể là tạo ra ở con người một ý thức khiêm nhường về bản thân mình. Với dân tộc nào cũng vậy, chủ nghĩa duy vật là một căn bệnh nguy hiểm cho tinh thần con người; nhưng cần đặc biệt biết sợ nó khi nó xuất hiện ở quốc gia mà con người còn thiếu thốn vật chật bởi vì khi đó nó kết hợp tuyệt vời với những tật xấu trong tình cảm con người rất phổ biến trong nhân dân quốc gia đó.
Tôi thấy mọi người khắp quanh tôi luôn lo lắng, kêu gào, từ người già cho đến đứa trẻ. Tôi nghe tiếng người già luôn chửi bới thời thế, lầm bầm những chuyện khiến họ phải suy nghĩ, từ chuyện con cái đối xử với họ không ra gì, đến chuyện nhà bên làm được nhà to hơn. Tưởng đùa hóa ra tuổi của họ vẫn còn sự đố kỵ. Tôi nghe tiếng những bà vợ kêu than với nhau về đức ông chồng hay nhậu nhẹt, ông chồng thì viện cớ buồn nên phải nhậu. Tôi cũng nghe những chàng thanh niên mới lớn thất tình buồn bã, kêu gào, than khóc tưởng như có thể chết.
Xa hơn, tôi nghe vô số những bà nội trợ kêu than thực phẩm kém chất lượng, đắt đỏ. Người tiêu dùng kêu toàn dùng phải hàng giả, hàng nhái. Xã hội ai cũng kêu gọi muốn được dân chủ, công bằng… tiếng kêu vọng khắp tứ phía, lúc nào tôi cũng nghe thấy, và ai ai cũng đều biết, đều nghe thấy. Bên cạnh đó, tôi lại cũng nghe được những tiếng cười khắp nơi, họ cười vì một phi vụ thực hiện thành công, họ cười vì được gặp mặt mọi người, họ cười vì họ được gào thét hát hò thỏa thích… nhưng có vẻ nụ cười của họ sẽ tắt ngấm sau những cuộc vui đó.
Trở lại với đời thường, họ lại than khóc, kêu gào, lạc lối. Hai cảm xúc trái ngược đó của họ cứ lên xuống nhịp nhàng, bất ổn, họ không có sự an bình nào thực sự, luôn cảm thấy thiếu một thứ gì đó mà không định nghĩa được. Có một điều chắc chắn, họ thiếu niềm tin, bởi họ chẳng biết tin ai. Ông chính khách nói: “Hãy tin tôi, anh sẽ có sự công bằng,” người bạn nói:”Hãy tin tôi và cho tôi vay tiền,” nhưng rốt cuộc mọi người đều lừa dối họ, họ đâm ra ngày càng nghi ngờ hơn, họ lạc lối, mất phương hướng. Và họ tiếp tục kêu gào, đau khổ, họ cúi đầu xuống đất chứ không ngước lên trời, khuôn mặt họ thêm khắc khổ.
Có một thứ có thể đánh tan nghi ngờ của họ, có một thứ để họ có thể đặt trọn niềm tin mà không bao giờ sợ bị lừa dối, đó là tôn giáo thuần túy. Tại sao tôi gọi là tôn giáo thuần túy? Thuần túy ở đây nghĩa là tôn giáo mà không phải chịu liên minh với bất kỳ một thế lực nào, bởi khi liên minh với các thế lực khác nhau, tôn giáo chỉ có thể tạo ra những liên kết tốn kém, tôn giáo chẳng cần đến chúng mà vẫn sống, nhưng khi đi phục vụ chúng thì tôn giáo lại có thể chết.
Bởi tôn giáo là niềm tin, chúng ta nên xây dựng một tôn giáo cho chính chúng ta để dựa vào, và rằng, thà tự huyễn hoặc và tin là tôn giáo là đúng đắn thì cũng chẳng mất mát gì nhiều đâu; nhưng đau khổ biết bao khi tự huyễn hoặc mình và tin rằng tôn giáo đó là giả dối. Chính những học giả lại là người có nhiều nghi ngờ về vấn đề tôn giáo, những ai có một ít triết học thường rời xa tôn giáo, còn những ai nhiều triết học lại quay trở về với tôn giáo. Có rất nhiều trường hợp ví dụ về câu nói này nhưng xin để mọi người tự tìm hiểu.
Xin nhắc lại về ý trên, ta thường thấy vào các ngày đầu năm, ngày lễ có vô số người tập trung đi lễ ở các chùa, đền lớn, tôi xin nhấn mạnh chữ lớn này để chỉ ra một vài điểm phi tôn giáo mà rất nhiều người vẫn hiểu nhầm. Điều sai lầm quan trọng nhất mà mọi người mắc phải, đó là đi chùa cầu tài lộc, phải nói hầu hết mọi người đi chùa, lễ Phật chỉ mong cầu tài lộc, nhưng xin nhắc cho là Phật không thể ban tài lộc cho mọi người, Ngài chỉ có thể ban cho con người sự an bình trong tâm họ mà thôi. Tôi thiết nghĩ nếu Phật có thể ban vật chất cho họ, chắc Ngài sẽ không cho bừa bãi bởi vật chất là thứ sẽ nảy sinh lòng tham trong mỗi con người, “vật chất quyết định ý thức” nhưng ý thức sẽ quyết định đời sống.
Điểm phi tôn giáo tiếp theo là quan niệm đi lễ chùa này thiêng hơn chùa kia, chùa có nhiều người đi ắt sẽ linh ứng hơn, đó cũng là một quan niệm sai lầm, bởi Phật đối với chúng sinh là ngang bằng, và chúng sinh cũng không nên coi một ông Phật được đúc bằng vàng sẽ đẹp hơn một ông Phật gỗ bình thường. Mọi người tìm Phật ở đâu xa mà không biết Phật chính trong tâm mình, đã bị quá nhiều thứ cám dỗ và nhục cảm che mờ mất, họ cứ tìm, tìm mãi mà không thấy, cuối cùng họ đau khổ và chết dần chết mòn. Trên là những quan điểm nhầm lẫn tai hại ở đất nước ta, ngoài ra có thể kể đến vô số những điểm khác như trải tiền tràn lan trong nhà chùa, đốt vàng mã vô tội vạ, trừ tà giải hạn … đó chỉ là những tín ngưỡng gây hại, xin khẳng định lại, đó là phi tôn giáo.
Từ những lập luận trên, tôi cho rằng Việt Nam cần có một tôn giáo chính thống. Tất nhiên chúng ta cho tự do tôn giáo và han chế tối đa sự xung đột giữa các tôn giáo, có hai nguyên nhân đe dọa sự tồn tại của tôn giáo: đó là sự chia rẽ và sự dửng dưng. Từ những chiêm nghiệm, suy ngẫm về những phong tục tập quán của người Á Đông, với những tín ngưỡng thờ cũng tổ tiên, bản chất con người Việt Nam, tôi mạnh dạn đề xuất một tôn giáo chính thống cho Việt Nam đó là Phật giáo, có thể nhiều người sẽ sẽ phản đối ý kiến của tôi.
Trước hết, đó là ý kiến của tôi được đúc rút từ sự nghiên cứu sâu sắc về thực trạng xã hội chúng ta hiện nay, và cả những kiến thức tôi tìm hiểu được ở các tôn giáo khác nhau. Tôi thực sự muốn một xã hội được tự do tôn giáo, các tôn giáo khác như Kitô giáo vẫn nên được phát triển, sẽ không có chuyện hạn chế và xung đột, mọi người có thể nghiên cứu và chọn cho mình một tôn giáo phù hợp với mình nhất. Bởi đa số dân nước ta là phi tôn giáo, không có bất cứ một niềm tin nào, nhiều người chết mà chưa hề được sống.
Phật giáo có những điều kiện để hưng thịnh lại ở nước ta, mọi người chỉ cần quan tâm và thực hiện đúng đắn với những lời dạy của Phật. Hiện nay tôi thấy trong các tỉnh phía Nam có các khóa tu trong chùa trong vài ngày hoặc vài tuần, đó là những việc làm rất hay, sau khi về tôi tin chắc tâm họ sẽ bình an hơn chút ít, còn để muốn bình an thực sự họ cần thường xuyên tu hành hơn, cũng như thường xuyên tin ở Chúa đối với đạo Kitô. Một đất nước muốn bình an, thì chính con người trong đất nước đó phải luôn cảm thấy bình an. Một đất nước không cần thiết phải có một nửa dân số tu hành xuất gia, mà chỉ cần một nửa dân số đó tu hành tại gia một cách đúng đắn thì đất nước đó cũng trở nên thịnh vượng, chỉ cần một nửa các nhà lãnh đạo có tâm thực hướng thiện tôi tin nhân dân của đất nước đó sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều.
Tôi không muốn xảy ra một cuộc cách mạng đẫm máu, cũng không muốn lật đổ một chế độ nào đó, bởi khi cái suy nghĩ trong con người vẫn con u mê, tăm tối, những cuộc cách mạng xảy ra chỉ đắm chìm trong máu và nước mắt. Cái hại sẽ nối tiếp cái hại, cái xấu vẫn duy trì, con người vẫn đau khổ, luôn cảm thấy không đủ, không thỏa mãn, cái tôi muốn thực sự chỉ là một cuộc cách mạng về tâm linh.
Tôi sẽ vẽ ra những viễn cảnh tươi đẹp khi chúng ta thực sự có niềm tin vào tôn giáo. Tuy là có những vọng tưởng được cho là không thực tế nhưng điều đó vẫn có khả năng xảy ra, và tôi tin chắc chắn nó sẽ thực hiện được nếu chúng ta thực sự muốn thay đổi. Khi đó tôi sẽ nghe thấy tiếng cười đùa vô tư của các cụ già, tiếng yêu thương của các cặp vợ chồng, con người nhường nhịn nhau trong các vụ tranh chấp. Tôi sẽ nhìn thấy trên ánh mắt ngời sáng của mọi người những hi vọng, niềm tin mãnh liệt. Tôi sẽ cảm nhận được vô vàn tình thương yêu đồng loại. Người bán hàng trước khi bán một món hàng đều nghĩ món hàng sẽ lợi ích hay độc hại với đồng bào của mình. Người lãnh đạo sẽ tận tâm cho đất nước, nhân dân chứ không chỉ cho riêng mình. Người cha sẽ yêu thương con của mình và cả những đứa trẻ khác. Trên tất cả, mọi người đều cảm thấy bình an và cùng ngẩng đầu nhìn lên trời cao với khuôn mặt hạnh phúc.
Trong bài viết sử dụng nhiều từ tôi muốn, có lẽ cái bản ngã trong tôi vẫn còn nhiều, nhưng đó là những điều tôi muốn cho tất cả mọi người, không chỉ là cho riêng mình. Tôi chưa phải là một Phật tử đúng nghĩa, nhưng tôi tin có Phật. Tôi chưa phải là một tín đồ Kitô giáo, nhưng tôi nhận thấy sự hiện diện của Chúa. Và những vị đó đang mỉm cười với tôi.


Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

Nguyên nhân nghèo .???

Về nguyênnhân đầutiên của nghèokhó, aka nguyênnhân sinhlý No1, đó là sự biếngnhác.

Sự biếngnhác cănbản (70%) là trạngthái chủquan, của chính các cô. Zưng cũng đôikhi nó là kháchquan.

Chảdụ các cô mần nghề xeôm, mà đéo chạy vòngvòng đong khách, cả ngày chỉ ngồi chè bồm thuốc lào vặt chém jó chiện Hoangsa Truongsa gòi đợi khách gọi, thì đó là hànhvi biếngnhác chủquan.

Zưng khi các cô chạy vòngvòng mà vưỡn đéo đón được khách, thì hànhvi các cô lại là biếngnhác kháchquan.

Thế nào là một ông người biếngnhác?

Zì địnhnghĩa, khi ông người không làmviệc liêntục đủ 8 jờ trong ngày, nó sẽ là thằng biếngnhác.

Lếu các cô đi làm thuê, mà zoanhnghiệp các cô đéo có đủ việc cho các cô hoạtđộng 8 jờ/ngày, nghĩa là các cô đang trong trạngthái biếngnhác kháchquan.

Jảipháp cho trườnghợp này? Chắcchắn đó sẽ là nhảy việc, aka chiển job.

Tips: Khi hoàncảnh khiến các cô biếngnhác, hãy thoát khỏi nó.
Nhiều con đi mần thuê, mỗn ngày laođộng thựcthụ chỉ 2 jờ. Thế mà triềnmiên năm này sang năm khác vưỡn ngồi nguyên đó, gòi thởthan sao anh nghèo quá, sao anh nghèo quá.

Với năngsuất laođộng thấp như vậy, sự nghèokhó của các cô là điều tấtyếu.

Tips: Hãy kiếm việc hĩuích mà mần cho đủ 8 jờ mỗn ngày. Lếu các cô là sếp mà đéo có đủ việc cho mọi nhânviên của mình hoạtđộng 8 jờ, hãy bỏ côngty gòi đi mần thuê mần mướn. Lếu zămvài nhânviên của các cô không hoạtđộng đủ 8 jờ, thì các cô fải sathải ai đó.
Khi các cô đéo đủ việc cho nhânviên (aka hoạtđộng 8 jờ/ngày), zưng vưỡn jữ họ, và trả lương zẻmạt, gòi nghĩ zằng zù thế vưỡn tốt hơn ném anh/chị ta ga ngoài đường.

Sai gòi. Tốt nhất hãy tốngcổ anh/chị ta ga đường. Chính anh/chị ta cũng cần một sự thayđủi. Một sức ép đủ nhớn.

Tips: Trong hoàncảnh gủigo, đừng vannài và đừng trôngmong zững điều thầnkỳ. Cái các cô cần là một lưỡi gươm. Hãy chặt făng mẹ zững jì đéo có ích.
Nguyênnhân sinhlý No2 của nghèokhó, đó là sự đầnđộn.

Thế nào là đầnđộn? Zì địnhnghĩa, lếu các cô đéo là taychuyên trong côngviệc đang mần, các cô sẽ là đầnđộn.

Chảdụ các cô mần nghề lái taxi, mà đéo thuộc bảnđồ thànhphố. Các cô là con đầnđộn hoànhảo chứ còn đéo jì.

Hoặc các cô mần nghề kếtoán, mà đéo biết chútđỉnh lậptrình, chảdụ lậptrình Macro trong Excel. Các cô cũng là con đầnđộn.

Khi các cô đầnđộn, đươngnhiên năngsuất các cô sẽ thấp. Các cô làmviệc đủ 8 jờ/ngày zưng chỉ bằng người khác mần 4 jờ. Nghèokhó là đúng mẹ gòi.

Tips: Đừng bỏ lỡ cơhội nào khiến mình hết đầnđộn. Một ngày ngoài 8 jờ laođộng, hãy bỏ thêm 2 jờ cho họchành.
Khi các cô bắtđầu mần ông chủ. Các cô có xuhướng thuê 3 nhânviên lương 1 chai để mần 3 việc mà 1 nhânviên lương 4 chai có thể làm ngon.

Đó sẽ là quyếtđịnh thiếu khônngoan.

Khi các nhânviên đều đầnđộn (3 con chỉ bằng 1 con taychuyên) thì các cô đéo thể đạt năngsuất cao được. Các cô cũng chả có cách đéo jì mà lo đủ việc cho chúng hoạtđộng hết côngsuất, vì chúng đầnđộn. Mà chúng có hoạtđộng hết côngsuất, thì năngsuất chúng vưỡn cứ thấp, bằng 1/3 con taychuyên thôi.

Tips: Khi khởinghiệp, hãy lo chọn partner aka cộngsự. Đừng lo tuyển nhânviên jỏi làm đéo jì. Một cộngsự ưng-ý sẽ là một nhânviên không quá đầnđộn. Còn các nhânviên của một ông chủ trẻ sẽ luôn đầnđộn.
Khi các cô muốn làm chủ mà các cô đầnđộn, zưng lại đéo đủ thờigian đi họchành traudồi trithức cáchmạng, cũng đéo kiếm được cộngsự jỏijang, càng đéo thuê nhânviên jỏi được, thì fải làm jì làm jì?

Thì các cô fải chọn nghề zễ làm thôi, thay vì đâm đầu vào zững côngviệc caosang bóngbảy.

Với nghề zễ làm, thì mứcđộ đầnđộn sẽ được xácđịnh khác các nghề khó làm.

Nghề zễ làm là nghề đéo jì? Zì địnhnghĩa, đó là nghề các cô đã quen làm, có chút kinhnghiệm, hoặc có bíquyết jatruyền, hoặc có zững thếlực chốnglưng nhấtđịnh.

Tips: Đừng baogiờ chơi chấng khi các cô đang hành nghề bán bún và có đông khách.

Trừ khi các cô bán bún thấtbại, thì hãy tiềm cơhội trong chơi chấng. Zưng chơi chấng lúc các cô chỉ thạo nghề bán bún, chắcchắn các cô là một con đầnđộn.

Tiếptục bàn về sự đầnđộn, nguyênnhân sinhlý No2 của NOP.

- Thế nào là một cộngsự (partner) tốt, và chăn các cộngsự như nào?

Đây là vướnđề mà hầuhết các zoanhnhân khởinghiệp đều zính, kể cả bọn Tai Lông chim to mồm thơm ngực xồmxoàm. Nhiều con đã được học lýthuyết, biết rõ điều cần làm, zưng vưỡn đéo làm được. Nhẽ zo quá thamlam, hoặc quá đầnđộn, hoặc cả hai.

Một cộngsự tốt của các cô, fải là một taychuyên cùng ngành, zưng khác nghề với các cô.

Thế đéo là cùng ngành zưng khác nghề?

Chảdụ các cô đang mần chếtạo máy (engineering), chuyên về lắp máy (installation).

Thì con cộngsự tốt của các cô nên là một con cũng hoạtđộng trong ngành chếtạo máy, zưng lại ở bộphận thịtrường hay bán hàng (sales & marketing).

Hoặc các cô đang mần IT, chuyên về lậptrình iOS cho aiFôn aiBat.

Thì con cộngsự tốt của các cô nên là một con cũng zân IT, zưng chuyên về Web, Social Network, Communication. Hoặc (và) một con nhânviên tàichính xuấtchúng đang bị ghétbỏ tại một hãng IT nhớn.

Đạikhái thế.

Lếu chọn cộngsự cùng ngành và cùng nghề, thì các cô sẽ mạnhmẽ lên tíđỉnh, zưng không jảm đầnđộn được. Tỷnhư Bill Gates và Paul Allen đệ Zì, sánglập Microsoft.

Con Paul kỹnăng siêuhạng, sángtạo ngon, tínhtình lậpzị hoangđường. Con Bill cũng kỹnăng jỏi, và láucá nhanhnhạy. Zưng hai con tịutrung vưỡn cùng là kỹthuậtviên. Chúng cần mời con Steve Balmer làm cộngsự. Và hãng Microsoft trứdanh chỉ fát lên kinhhoàng từ khi có thêm con Steve.

Lếu chọn cộngsự khác cả ngành lẫn nghề, thì hóa ra các cô có hai zoanhnghiệp trong cùng một cái vỏ côngty, hai đầulâu trong cùng một xác người. Việc nài quá là đầnđộn, khỏi cần thảoluận.

Tỷdụ về các nhóm cộngsự nủitiếng trầngian:

- Gottlieb Daimler & Karl Benz, hãng Mercedes-Benz, côngnghiệp xehơi.

- Masaru Ibuka & Akio Morita, hãng Sony, côngnghiệp điệntử.

- Larry Page & Sergey Brin, hãng Google aka thằng Gúc, côngnghiệp IT và truyềnthông.

- Bọn Mark Zuckerberg, Eduardo Saverin, Dustin Moskovitz, etc, hãng Facebook aka thằng Fây, côngnghiệp IT và truyềnthông.

Bọn Lừa các cô khi chọn cộngsự thường chọn gất buồn cười.

Buồn cười như nào?

Là các cô hay chọn mấy anh có đông xèng zưng chả biết bỏ xèng vào đéo đâu, trong khi các cô có côngnghệ, có bíquyết, zưng lại đéo đủ xèng.

Việc nài cơbản là ổn mới chính các cô (nhà sánglập zoanhnghiệp), zưng lại đéo ổn mới mấy anh cộngsự kia (về bảnchất, các anh ý là nhà đồng-sánglập zoanhnghiệp, chả khác đéo jì các cô).

Zù thân nhau đến mấy, các cô sẽ cũng có lúc đéo tin nhau, và việc tan đàn xẻ nghé thườngxuyên xải ga.

Tại sao tanđàn xẻnghé?

Tại bởi các cô & cộngsự đéo chung ngành cũng đéo chung nghề. Và khi kinhdoanh, thì cũng đéo ngồi chung một chỗ, đéo chung chíhướng, đéo chung tầmnhiền, đéo chung quanđiểm, đéo chung trithức.

Khi các cộngsự chung cả ngành lẫn nghề, chúng thường xungkhắc, hay cãi nhau vì zững bấtđồng vậtlý (như cãi về kỹthuật chảdụ). Bởi chúng quá thạo về nhau và thạo về nghề.

Khi các cộngsự khác cả ngành lẫn nghề, chúng lại đéo tin nhau, như Zì đã thảoluận.
Trong lớp MBA có con lợn điên hỏi Zì, làm thế nào để biến một cộngsự thành nhânviên, và biến một nhânviên thành cộngsự?

Đây là vướnđề khá nhẹnhàng, chỉ cần các cô xácđịnh đúng tiêuchí và vaitrò của cộngsự vs nhânviên.

Khi các cô muốn biến một nhânviên thành cộngsự, nghĩa là các cô đã hoạtđộng cùng nhau khá lâu. Các cô đã khá hiểu nhânviên, và muốn nó thành cộngsự.

Việc này cực đơngiản. Hãy đềnghị nó (aka con nhânviên) làm một thànhviên côngty. Nhượng cho nó chút cổphần, hoặc trả lương bằng cổphần. Thằng Fây hay thằng Gúc đều zùng cách này hoànhảo. Con Eduard (Saverin) từng mần kếtoán zạo ban đêm lấy xèng cho con Mark (Zúckênbấc) trả phí hosting Facebook.

Khi các cô muốn biến một cộngsự thành nhânviên, nghĩa là các cô đã thấy được khảnăng của nó trong zoanhnghiệp, và muốn nó toàntâm toàný fụcvụ zoanhnghiệp, ngoài việc góp vốn.

Việc này khó hơn việc trên (aka biến nhânviên thành cộngsự), zưng các cô hãy cùng ngồi đàmphán về lươngbổng, thùlao, quanhệ.

Đặt nguyêntắc Win-win lên hàng đầu, vướngmắc đéo jì cũng sẽ có lối thoát.

Vướnđề của con Tuấn Anh là, cô đã sai ngay từ khi tìm cộngsự.

Nhưng việc đéo jì mà không có cách jảiquyết, có fỏng.

Khi các cô và cộngsự là zững người khác ngành, các cô sẽ buộc fải trở thành cùng ngành.

Đơngiản vậy thôi.

Con Tuấn Anh sẽ fải thamgia điềuhành côngty. Ở vaitrò nào tự các cô đàmphán.

Còn các cô quăng một khoản xèng góp vốn, gòi đứng từ xa hôhào, đòi minhbạch, đòi kiểmsoát, thì chiện các cô sẽ coi nhau như ông chó vào một ngày nào đó, sẽ không là chiện quá lạlùng.

Các cô không fải là người mua cổphần vãnglai trên chợ chấng, mà các cô là sánglậpviên, là các cộngsự, của một zoanhnghiệp chưa đạichúng. Hiểu chưa hả lũ lợn điên.
À Zì đoán con Tuấn Anh đang mần gỗ ván sàn hoặc gỗ zán, có fỏng?

Các cô tính đặt máy tại một địaphương gần nguồn nguyênliệu, có fỏng?

Địnhhướng của cô đã tốt. Trong 4M các cô đã có 2.5M gòi. Chỉ cần baoquát thịtrường (Market, 0.5 chữ M) và hoànthiện quảntrị (Management, chữ M cuối), là xong.

Nên quantâm nhiều đến vướnđề vậntải, và các hoạtđộng mua-bán ngoạithương.

Cô chưa nắm được cước vậntải hàng nhậpkhẩu là Zì chưa ưng.

Con Anh Jà có chép lại bài jảng của Zì mà cũng đéo chép đúng là sao, là sao? Nhớ cho kỹ nha, cộngsự là fải cùng ngành zưng khác nghề. Nhớ chưa đồ con lợn



Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014

Kinh tế abc

Con người của chúng ta, bất kể già trẻ nhớn bé đều có 2 nguồn lực hữu hạn cơ bản và vô giá sau đây:

1- Nguồn lực trí tuệ

2- Nguồn lực …cơ bắp .

Và cùng thời gian, con người luôn có những mục tiêu …đek giới hạn. Và để các nguồn lực hoàn thành được mục tiêu thì phải có cái giề?

Tỷ như bọn phản động, hị hị. Mục tiêu của bọn phản động là làm cách nào để cho đảng ta tèo. Ti nhiên, phản động vẫn là phản động, đảng quang vinh như thế thì sao tèo được cơ chứ. Mà bọn phản động thì lại rứt chi là kém, chúng đéo biết rằng để hoàn thành một mục tiêu hay mụt đít thì bắt buộc phải biết Quản Trị, chứ còn mie giề nữa.


Khi anh nói đến đây thì bọn phản động các chú đã biết tỏng nguyên nhân tại sao các chú vưỡn cứ bị bọn anh tóm cổ mãi chưa, hố hố.

Và cả một quá trình làm sao và làm thế tró nào để đạt được mục tiêu thì bắt buộc phải có Quản Trị các chú ạ. Không còn nghi ngờ giề sất cho mệt nhá. Nên nhớ, thất bại là sự bất khả kháng của con người để đạt được mục tiêu – bất kể mục tiêu đó là giề.

Vậy, nói theo nghĩa…đơn giản, Quản trị là những cách thức để đạt được mục tiêu, bất kể cao hay thấp. Và cuộc đời của 1 kẻ thất bại đêù bị vướng vào 4 cái cơ bản sau đây:

1- Đéo biết vạch chiến lược.

Cái này thực tế là khó nhất. Tỷ như một tên phản động bơ sữa thì chả bao giờ xác định được hắn là ai. Tối ngày ngồi chưởi đảng ta ra rả, tối ngày ngồi chê bọn phản động bờ hồ nhưng éo bao giờ dám bò về mà nếu có bò về thì anh cá một phát là …im như thóc.

Và khổ một cái là bọn phản động lại cứ thích tự sướng là mình ngon lắm cơ và bỏn luôn đánh giá bỏn cao hơn cái bỏn có. Đây là về mặt tâm lý chủ yếu, tất cả mọi thằng người đều có xu hướng thiên về cái tôi và cho nên, khi bọn phản động đánh giá mình không đúng thì tất nhiên mục tiêu nó không đúng, hoặc là mục tiêu nó quá sức bọn phản động. Thế thì thất bại là phải rồi.

Cho nên anh có một kinh nghiệm quí báu để đánh giá cái tầm của từng tên phản động, vì qui luật cho thấy cái thể hiện ở bên ngoài là một mẫu số còn cái ẩn chứa bên trong là một thương số. Vì vậy, bất kỳ tên phản động lâu nhâu nào càng thể hiện sự chưởi rủa vô tội vạ thì giá trị thương số tồn tại trong con người chã có cái cứt gì.

2- Đéo biết tổ chức.

Cái tổ chức ở đây có nghĩa là doanh nghiệp phải biết tổ chức hoạt động doanh nghiệp, quốc gia phải biết tổ chức hoạt động của quốc gia, cá nhân phải biết tổ chức cuộc sống cá nhân và bọn phản động phải biết tổ chức để…phản động. Còn ko biết, không tèo mới là lạ, nhỉ.


Bài 1; Nguyên nhân kinh tế tư bẩn thối nát cắm mỏ xuống đất - Khủng hoảng tài chính.

1- Tình hình thực tế cuộc khủng hoảng tài chính và sự ảnh hưởng của nó đến nền kinh tế VN .

* Cái đầu tiên anh muốn nói là cái tác động bên ngoài, mà cụ thể là cuộc khủng hoảng tài chính của Mẽo nổ ra vào năm 2007, mà bắt nguồn từ hoạt động cho vay cuả mấy thằng ngân hàng. Cái thủ đoạn của thằng ngân hàng là hạ chuẩn vay mà chủ yếu là hạ chuẩn cho vay bất động sản ( BĐS).

Thế là giá BĐS lên vù vù, mọi nhà mọi người cắm đầu vô BĐS, BĐS lên tới nóc rồi nổ đùng một phát cắm đầu xuống đất, và rồi đến thời điểm đầu cuối năm 2008 giá BDS ở Mẽo gần như chắc chắn khỏi bán khỏi thuê. Thế thì sao? Thế thì thằng nào vay tiền buôn BĐS bể, chết mẹ hết rồi còn giề. Và bọn vay chết thì ngân hàng cũng lăn ra chết, chớ còn mẹ giề nữa?

Bọn Bảo Hiểm thấy ngân hàng ăn ngon quá khi cho vay BĐS nên mới hồ hởi bơm tiền cho ngân hàng để ăn ké, mà bọn ngân hàng chết thì bọn bảo hiểm sống thế đéo nào được!? Vậy, bọn vay tiền buôn BĐS tèo => ngân hàng tèo theo => bọn bảo hiểm tèo nốt, hố hố.

Ngân hàng tèo ===> bảo hiểm tèo ===> thị trường tiền tệ lăn tèo luôn =====> mấy ku buôn chứng khoán cũng đem chôn nốt. Thị trường tài chính bể nát, tất cả mọi thằng cắm mỏ xuống đất.

Và khi thị trường tài chính chết thì cái giề xảy ra và thằng nào chết khi đó. Các chú hình dung hai thằng này nhá.

+ Thằng có tiền

+ Thằng thiếu tiền .

Thằng có tiền đưa tiến cho bọn trung gian. Bọn trung gian đưa tiền cho bọn thiếu tiền.

Mà trung gian thì gồm 2 thằng. Thằng ngân hàng(1) và thằng phi ngân hàng(2), và hai thằng đó đều chết.

Còn cơ chế cho vay trực tiếp thì nó thông qua thị trường tài chính bao gồm thị trường tiền tệ (3) và thị trường chứng khoán (4). Và cả đám 4 thằng đó đều chết thì hình thành thuật ngữ khủng hoảng tài chính.

Và các chú đã hình dung ra cụ thể thế nào, cụ thể lý do tại sao có thuật ngữ khủng hoảng tài chính chưa?

Và đó là sự vỡ nát của các thằng trung gian giữa thằng có tiền và thằng thiếu tiền. Tiếp theo đó, thằng thừa tiền cứ thừa tiền còn thằng thiếu tiền cứ thiếu tiền! Mất dạy thế đấy, và nền kinh tế lụn bại. Chứ còn mẹ giề nữa!

Và để cứu kinh tế nước Mẽo thì chú Obama bạn anh phải bơm tiền thẳng vào cứu thằng thiếu tiền hố hố, đéo còn cách nào khác. Thằng thừa tiền cứ nhe răng cười hô hố và thằng thiếu tiền được chú Obama cứu cũng cười hố hố. Thế là cứu được nước Mẽo, hố hố, cứu luôn bọn phản động cà phò, hố hố.

Và sau khi bơm tiền cứu thì tổng lượng tiền tăng hay giảm? Các chú phản động cà phò tự hào giỏi thì giả nhời anh phát? Tăng chứ còn mẹ giề nữa.

Và kết quả là đồng đô la cắm mỏ, hố hố, và đồng đô na cắm mỏ thì ...lạm phát, chớ còn mẹ giề nữa.

Đồng đô na mất giá thì đồng nào cũng mất giá vì kệ mẹ các loại đồng, nhá. Và khi đồng đô na cắm mỏ thì các chú nên nhớ toàn cầu, thằng nào cầm đô na cũng cắm mỏ nốt. Vì sao, vì đồng đô na là đồng tiền chung cbn rồi, thằng nào con nào cũng có cả. Vậy, thằng nào càng trữ thằng đó càng chết, hố hố hố .

Và thằng nào trữ nhiều nhất các chú, thằng Tàu chứ thằng nào, hố hố, dự trữ cả ngàn tỷ chứ đùa à.

Và thằng Tàu sáng ngủ dậy thấy mất mẹ nó....một mớ , hố hố. Và thằng nào lấy của thằng Tàu hả các chú, thằng Mẽo chứ thằng nào.

Cho nên cái thằng giàu như Mẽo nó sướng quá. Chính vì thằng Mẽo giàu sướng quá nên bọn phản động sướng ké chứ giỏi giang cái mẹ gì.

Kết Luận.

Về mặt bản chất, thằng giàu như Mẽo đem tiền ra cứu kinh tế thì nó chính là thằng ăn cướp trắng trợn mồ hôi tích trữ của mấy thằng khác và từ đó, nảy sinh thuật ngữ xuất khẩu lạm phát.

Hố hố hố, chú nào nghe nhời chú đóc Trần mua đô trữ khi đó thì chết mịe nó rồi hố hố hố. Anh nói đúng hay sai.


Đù má, để xét toàn bộ nguyên nhân cuộc khủng hoảng tài chính nổ ra tại Mẽo vào tháng 8-2007 , anh phải lật về vài vụ việc từ năm ...2001 .

Nguyên nhân khủng hoảng - Môi trường lãi xuất thấp .

- Cuối năm 2001, kinh tế Mẽo rơi vào suy giảm, chú nào ở mẽo thì giơ tay phát. Để đối phó, FED liên tục cắt giảm lãi xuất. Đến năm 2002, kinh tế Mẽo có dấu hiệu phục hồi ngon lành, nhưng vì bản tính chắc cú Do Thái, chú chủ tịch FED Alan Greenspan bạn anh quyết định giữ nguyên lãi xuất 1% trong suốt 2 năm 2003 và 2004. Và cái gì xảy ra?

Trung ương đã chơi 1%, bọn ngân hàng cá mập căn cứ vào tín hiệu đó phang lãi xuất cho vay cố định 30 năm chỉ ở mức 3-4%/ 30 năm. Bọn phản động tha hồ sướng nhớ, hố hố.


Thế thì niềm tin vào thị trường tín dụng tăng vèo vèo. Lãi xuất cho vay thấp và bọn phản động đổ xô đi buôn BĐS với niềm tin mua bán BĐS sẽ phất ngon hơn đầu tư vào tiệm dũa móng, hố hố. Thậm chí, mua cả những căn nhà, những căn hộ chưa xây xong nữa cơ.

Và bọn ngân hàng cho vay và bọn phản động được vay cũng yên chí nhớn vì ngửi ra rằng nguy cơ vỡ nợ cho vay giảm vì giá nhà giá đất cứ tăng vèo vèo. Đ.ít mẹ một lũ tham, có cái đe'o giề lên cao quá mà không cắm đầu xuống đất nhỉ?

Đến năm 2006, BĐS CÓ DẤU HIỆU SUY GIẢM. Nhà mới xây bán đéo được, nhà xây xong cũng đéo bán được nốt. Kinh tế Mẽo khừng khựng giảm phanh lại sau 4 năm tăng trưởng liên tù tỳ.

FED phản ứng lại bằng cách tăng lãi xuất, thắt chặt tiền tệ. Nhưng rồi nợ quá hạn, nợ đến hạn đek thanh toán được vì BĐS đéo có thằng tró nào mua cứ ùn ùn.

Tháng 8- 2007, thị trường tài chính Mẽo nổ đùng đùng và nổ như thế nào thì bài giảng 1 anh đã giảng, nay đek nói lại.

Phần giải ngố: Cho vay dưới Chuẩn.

- Cho vay thế chấp dưới chuẩn là nguyên nhân chính khiến thị trường BĐS tăng phi mã rồi ...cắm gãy mỏ. Vậy, cho vay dưới chuẩn nghĩa là gì?

- Là khoảng cho vay thế chấp với độ rủi ro cao. Thường thì, các khoảng cho vay ko được xem xét kỹ lưỡng và thường được bảo đảm rất ýt hoặc ko có giấy tờ chứng minh khả năng tài chính của người đi vay. Chính bọn môi giới cho vay cố dàn xếp các khoản cho vay với mức phí cao để bỏ túi, còn chúng có ký giấy vay đéo đâu mà ngại, phỏng!?. Như vậy, hệ thống tín dụng nằm ở mức khối lượng cao nhưng tiêu chuẩn thấp và bọn đi vay có mua nhà để ở đe'o đâu, chúng mua đi bán lại kiếm lãi.

Đối lập với cho vay dưới chuẩn là cho vay đủ chuẩn. Chú nào muốn biết, cứ vác mồm đi vay thử ngay vào lúc này, coi thử định luật phố Wall của chú Obama bạn anh chặt chẽ nhường nào.


Bài 2.

Bây giờ trong phạm vi diễn giải các vấn đề quản trị bằng văn bản thì làm thế đéo nào để cho các chú hình dung rõ nhất nhỉ? Và như thế nào để vận dụng thực tiễn vào quản trị doanh nghiệp mới là vấn đề cốt yếu. Thế thì phải nắm bắt, tỉnh táo và sáng suốt.

Trong bài 1 anh đã nêu rõ ràng lý do và nguyên nhân hình thành hai thuật ngữ khủng hoảng tài chính và xuất khẩu lạm phát và anh đưa ra kết luận rằng khi chú Obama bạn anh tung đô cứu thị trường tài chính Mẽo thì cũng là lúc chú O đánh cho toàn bộ những thằng giữ đô trong phạm vi toàn cầu một trận đau điếng cả người, và thằng đau nhất là thằng Tàu. Vì thế, tổng tất cả các vấn đề trên lại thì người ta gọi đó là : Chiến tranh tiền tệ.

Thế thì sao? Chiến tranh tiền tệ ảnh hưởng đến quốc gia, ảnh hưởng đến từng doanh nghiệp như thế nào? Đó mới là vấn đề đáng bàn các chú ạ.

Trong phạm vi bài 1 anh đề cập nhiều nhất ở tầm vĩ mô. Ngày xưa, chuyện vĩ mô là chuyện ...giời ơi, là chuyện của các bố. Thế tại sao phải quan tâm vĩ mô ở thời điểm này? Đơn giản thôi, bây giờ số phận của doanh nghiệp làm ăn không còn ở thời điểm kệ mẹ mẽo hay miếc, hay ở thời điểm oánh Sadam oánh I Rắc mà thằng Vịt nhe răng cười. Bây giờ là thời điểm một quyết sách đưa ra đều ảnh hưởng trực tiếp đến số phận doanh nghiệp và các quyết sách đáp ứng - đối phó lại diễn biến của thị trường thế giới, đó gọi chung là Quản Trị Quốc Gia.

Và phải nhận thức đến tận cùng mới ứng phó được các chú à.

Thế thì sau khi chú O bạn anh oánh trận chiến tài chính thì thằng đéo nào cũng dính lạm phát hết. Và cuối năm 2008 thì IMF tuyên bố đại khủng hoảng bắt đầu.Thế thằng Vịt thì sao? Đù má, đã nghèo lại gặp cái eo, mới to toe tích lũy được tý thì nó đập cho một cú!

Thằng Vịt lạm phát 20% vào năm 2008. Trong đó, 7% là nhập khẩu lạm phát từ Mẽo ( đồng đô mất giá ), 13% là do chính phủ yếu kém. Chứ còn mịe giề nữa. Và đầu năm 2009 kinh tế Vịt mới ngóc lên được một tý thì dính bẫy Nợ Công. Thế Nợ Công là ....sao?

Trước hết, thằng làm ăn là phải vay mượn vì vay mượn vừa là động năng vừa là hiệu năng. Doanh nghiệp mà không vay mượn làm ăn thì doanh nghiệp...làm giề. Vậy thì vay mượn được gọi là đòn bẩy kinh tế. Các chú có để ý là thằng khoai tây nó giáo dục dân nó mượn tiền chính phủ để học để mua sắm ngay từ bé ko? Có lý do cả đấy. Thế thì chu kỳ mượn => sài => làm trả cứ liền tù tỳ, hố hố. Thế thì thằng làm ăn vay mượn là chiện bình thường con bà nó rồi, có giề ghê gớm đâu nhỉ.

Nhưng mà vay nhiều quá mà đéo có cách tró giề làm ra để giả nợ thì gọi là sập. Nói theo học thuật thì gọi là đòn bẩy bị gãy. Năm 2011 gần như các doanh nghiệp VN điêu đứng vì cái nợ công này, đái mẹ hết ra quần rồi nhá, hố hố hố. Rất nhiều doanh nghiệp VN khốn khổ khốn nạn vì hàng tồn kho đe'o bán được trong khi lãi xuất vay phải giả, luơng phải giả, phải giả đủ thứ mà tiền thì éo có. Mà thê thảm nhất là chú nào, anh liệt kê luôn nhá.

1-Chết : BDS - các chung cư cao cấp éo có thằng tró nào mua 

2- Chết : KIM KHÍ ĐIỆN MÁY- đặc biệt hàng tồn kho như núi.

3- Chết : Máy móc công trình - sản xuất . Đ,ít mẹ, vốn cố định cả đống mà éo có việc làm.

4- Chết : Chết đặc biệt là các loại phần mềm. Đắt chết mẹ mà éo có thằng mua. Thế có chết ko?

v.v...

Nói chung là lắm thằng chết chết te tua, chết toàn diện .

Thế bây giờ các chú mạnh tay mua sắm là góp phần cứu các doanh nghiệp VN đi nhá! Đừng có tiết kiệm quá. Cái nào cần, mua ngay đi, vì đây là lúc mua sắm, vì giá nó rẻ, vì khuyến mãi..v.v. Cuộc đời, cuối cùng cũng sẽ ra đi, quan tài éo có túi. Cứ vay, cứ làm, cứ sài, cứ thoải mái đi. Chết --- Huề!, he he he.

Anh khẳng định lại việc vay nợ làm ăn là chiện đuơng nhiên và thằng dân nào cũng có thể vay nợ để học hành làm ăn thì đất nước mới đi lên được. Chiện đó éo có gì sai trái và đó cũng chính là một phần của quản trị.

Nhưng mượn để kinh doanh làm ăn chứ éo phải mượn để sài, nhá. Vì cứ ăn mãi thì núi cũng lở ,và vay mượn làm ăn có lãi để giả nhợ thì càng phải khuyến khích. Thế mà có thằng dám liều thế đấy. Thế các chú phản động tự hào giỏi thì giả nhời anh xem thằng khặc nào vừa liều vừa dại như thế ???

Thằng Hy Lạp các chú ạ. Mịe nó, nó vay E để cho dân nó sài thế có chết khối EU ko cơ chứ? Anh chưa thấy thằng chính phủ nào cực liều như thằng Hylap và thằng cho vay cũng ...liều nốt. Tức là nó cho vay nhưng nó éo kiểm soát, kệ mịe mày, ...anh đíu hiểu nổi mấy thằng ngân hàng cá mập Châu Âu. Và đến ngày giả nợ thì thằng Hylap éo có tiền để giả, thế là thằng ngân hàng E chết.Thế là khối Châu Âu chết.

Thằng chết tang hoang đầu tiên là thằng Hylạp, kế tiếp là thằng Tây Ba nha, rồi thằng Ý, rồi thằng Pháp, thằng Đức cũng điêu đứng, hố hố. Thằng Tàu cũng méo cả mỏ. Mất dạy ở chổ này, thế nền kinh tế VN một năm xuất đi Châu Âu bao nhiêu mặt hàng? Thế nó chết thì nó cho hàng VN sống chắc? Chưa xong, chưa xong đâu các chú ạ, sóng thần oánh Thằng Nhật lùn 1 cú tang hoang thì thằng Nhật cũng đập VN te tua tiếp. Bao nhiêu hợp đồng du lịch của dân Nhật sang VN bị cắt? Bao nhiêu hàng nhập bị giảm. Đù má, đúng là họa vô đơn chí, doanh nghiệp VN lay lắt đến giờ này cũng là giỏi quá rồi!

Thế các chú đã có cái nhìn tổng quát về nền kinh tế VN từ năm 2007 đến nay chưa?

Kết luận.

Sau các cơn khủng hoảng đó thì các lý thuyết kinh tế nó chứng minh hùng hồn về mặt Quản Trị như sau .

1- Thằng nào chết kệ mẹ thằng đó nhưng nếu hệ thống ngần hàng mà chết thì toàn bộ chết hết. Vì thế, thằng Mẽo ra đạo luật phố Wall và VN tung ngay thông tư 13 - Giám sát hoạt động cho vay của ngân hàng thật chặt lơ tơ mơ chết hết .


Bài 3.

Trong bài 2, anh rút ra kết luận như vầy.

Kết luận .

Sau các cơn khủng hoảng đó thì các lý thuyết kinh tế nó chứng minh hùng hồn về mặt Quản Trị như sau .

Thằng nào chết kệ mẹ thằng đó nhưng nếu hệ thống ngần hàng mà chết thì toàn bộ chết hết . Vì thế , thằng mẽo ra đạo luật phố Wall và VN tung ngay thông tư 13 - Giám sát hoạt động cho vay của ngân hàng thật chặt , lơ tơ mơ chết hết .

Không còn lý luận hay nghi ngờ cái con mẹ gì nữa. Hệ thống ngân hàng mà chết thì chết sạch, vì thế, dứt khoát phải giám sát cho thật chặt.

Và bài học là giề? Nghe cho rõ đây các chú. Bài học là thằng nào có nông nghiệp thì thằng đó sống.

Trong 9 nước tăng trưởng GDP toàn cầu, VN có trong đó, toàn 6-7%. Hên ơi là hên! Và tại sao?

Các chú tưởng tượng nhé. Kinh tế thằng Mẽo nó như chiếc tàu cao tốc chạy vù vù trên sông Sìa Gòn, mịe kiếp nó chạy phăng phăng ý và mấy chiếc ghe khác éo làm sao cả vì sóng nó tạo ra rất đều, thế thì đột nhiên nó khừng khực đứng lại....., thế là sóng nó ào ào lên và thằng nào càng đứng gần thì thằng đó càng chết.

Chết tang hoang đầu tiên là thằng Đức, chết đầu tiên, chết rất nặng. Cô chú nào trong cà phò ở Đức thì giơ tay cho anh xem phát, thằng kế là thằng Braxin, thằng Tàu cũng méo mỏ, chết la liệt. Thế VN thì sao?

Việt Nam éo chết vì đứng gần bờ, sóng thằng Mẽo oánh thế éo gì nhiều được vì sóng vào bờ thì yếu mẹ nó rồi, chứ đek phải tài giỏi đâu nhá, hố hố, đừng có tưởng là các bố nhà mình giỏi nhá, hố h . Và ngay cả khủng hoảng mạnh nữa thì kinh tế VN cũng éo có thể chết, nhá. Và ngay cả lật cả thuyền thì VN cũng éo chết vì nước gần bờ....nông bỏ mịe, có lọt xuống thì nước mới đến dái thì chết đuối thế éo nào được, hố hố.

Cả thế giới khi đó tăng trưởng âm ráo chọi mà thằng Vịt dương xanh GDP mới ghê chứ, vì sao?

Lý do chính là như thế này. Trong một thế giới hiện đại, thằng nào phát triển trọng nông thì thằng đó chết mịe nó rồi, làm sao mà phát triển được chớ!? Nhưng cực may là VN đang chuyển đổi từ nông nghiệp hóa sang công nghiệp hóa nhưng chuyển....chưa xong, hố hố, cho nên có nông nghiệp thì...bớt sợ các chú ạ.

Cho nên chú đócTrần cứ bô bô kinh tế Vịt xập, hết, tiêu vào năm 2010 thì anh cứ cười hố hố. Đít mẹ, biết cái đe'o giề mà cứ bô bô.

Trong 7 lý thuyết kinh tế nhưng chưa có lý thuyết nào chống đỡ được quy luật. Cho nên đành phải có cái Quản trị của khủng hoảng. Phải sống chung với khủng hoảng thôi, không còn cách nào khác.

Tất cả mọi cái xảy ra đều có qui luật, các chú ạ.

Và học thuật, phải học đến qui luật. Học đại học là học tại sao, học cao học là học tại sao của tại sao và học tiến sĩ là học tại sao của tất cả các tại sao ấy Đó là qui luật, chú nào nắm được qui luật là xong, cứ bình tĩnh, cứ từ từ, nhá!

Và chú đócTrần thì biết qui luật cái đe'o ý ! 

Các chú đã hình dung rõ chưa?

Và qui luật thì cái éo nào lên quá rồi cũng có ngày cắm mỏ và cắm mỏ xuống đất mãi cũng có ngày ngóc mỏ lên. Đó là qui luật và ngay cả éo làm cái giề hết thì từ từ nó cũng...ngỏng dương kụ như sáng ngủ dậy, có gái đẹp ở truồng éo đâu mà vẫn ...ngóc tuốt đấy thôi.

Vậy thì trong năm 2011 thì VN có cái giề mạnh và cái giề yếu?

Yếu là lạm phát 20% mà trong đó thằng Mẽo .....cho 7%, 13% do chính phủ yếu kém.

Mạnh nhờ xuất khẩu. Xuất khẩu năm 2011 tăng rất mạnh và nhập khẩu ýt hớn xuất. Đó là thành công. Không thể ngăn nhập khẩu được các chú ạ nhưng cứ xuất hơn nhập là okie. Thế ông nào xuất mạnh, anh liệt kê luôn nhá.

1- Gạo. Những 42 triệu tấn các chú ạ

2- Nông sản.

Và năm nay, 2012 thì tập trung gạo vào kho, tung các phái đoàn đi ...dò giá, thằng nào mua cao - bán! Thế thì các chú nào ở VN nằm trong mảng này thì tranh thủ đi nhá.

Và nguyên tắc là éo nhập các loại hàng xa xỉ, kế tiếp là các mặt hàng sản xuất được ở trong nước. Cái này phân tích thì dài dòng vì VN vô WTO rồi, éo cản được vì ko thể dùng thuế để ngăn, ngăn bằng hàng rào thuế thì chúng nó đuổi ra khỏi WTO thì khổ đấy, nhưng vẫn còn một công cụ đó là hàng rào hải quan. Vậy chú nào ở trong nước dính cái mảng nhập khẩu thì cũng lưu ý nhớ, cẩn thận, chết đấy.

Và các chú xuất nhập cũng lưu ý, mình tung hàng rào hải quan thì chúng nó cũng tung y chang gay gắt như thế. Chúng nó viện vào hàng ...hại môi trường, xuất gỗ à, đ.ít mẹ mày chặt rừng bên Lào à, trốn thuế à, phá môi trường à.... biến!

Xe đạp thì bọn Châu Âu bẩu nàyyyyyy, mày phá giá hử? năm vừa rồi khổ sở vì chiếc MarTin đấy, lưu ý và cẩn thận tối đa nhá.

Hàng đông lạnh cũng vậy, chúng nó vận dụng hàng rào hải quan trả trả, trả. Sơ xuất 1 con cá là tiêu toàn bộ đấy.

Khổ lắm nhưng phải ....sống chung với khổ các chú doanh nghiệp ạ, không còn cách nào khác.
Và cái được nhất mà anh nhận thấy đó là sự đồng thuận giữa chính phủ VN và các doanh nghiệp, các chuyên gia kinh tế để 1-2-3 tăng năng xuất, tăng hiệu xuất, tăng sản phẩm quốc nội.  

Và bài kế tiếp sẽ là Quản Trị sự thay đổi. Khi đó, anh sẽ đề cập sâu hơn, và các chú doanh nghiệp lưu ý là mình nằm trong cái mục nào để...tranh thủ nhá.

Cái này quan trọng, rất quan trọng vì 1 quyết sách vận dụng cả năm 2012 ảnh hưởng trực tiếp đến các doanh nghiệp như thế nào?

Năm 2012 là năm tái cấu trúc doanh nghiệp, năm phòng thủ, năm của tiền mặt, năm tái cấu trúc chính mình ngoài nhà nước. Tái cơ sở tái qui trình, tái nhân sự, tái thiết bị......

Và quan trọng nhất là Tái cấu trúc tài chính. Quan trọng đấy nhá . 


 Bài 4 này rất quan trọng và anh chia nó ra làm 2 phần. Các chú lưu ý nhé!

Phần 1 .

Chính sách kinh tế năm 2012

Quay lại bài 3. Anh cố ý nhắc lại về vấn đề tái cấu trúc. Thế tái cấu trúc thì phải tái làm sao và tái ở góc độ nào. Ở đây, không chỉ chính phủ tái cấu túc nền kinh tế mà chính bản thân các doanh nghiệp cũng phải tái ....nạm hết, không tái nạm là chết, chết ráng chịu vì bánh xe thời gian không chờ đợi ai. Vì thế, trong quản trị có chổ đứng của Quản Trị Thời Gian 

Tất cả các vấn đề của đất nước và của doanh nghiệp đều nằm ở Quản Trị các chú ạ Vậy tại sao phải tái cấu trúc thì vấn đế nằm ở chổ này.

Trước hết, phải bằng mọi giá nâng năng xuất lao động lên vì chất lượng hoạt động kinh doanh quá kém. Người ta bỏ hai đồng thì kiếm được một đồng còn Việt Nam chúng ta bỏ 7 đồng mới kiếm được 1 đồng. Còn quốc doanh thì bỏ 13 đồng mới ra được 1 đồng lời.

Thằng đầu tư nước ngoài vào thì bỏ 4 đồng thu được 1 đồng còn mấy mẹ bán hàng rong thì bỏ 3 đồng thu 1 đồng Hoan hô bán hàng rong, hoan hô !!!

Và để tăng năng xuất mà theo học thuật gọi là để tăng hệ số ICOR thì bắt buộc phải tái cấu trúc toàn bộ. Không còn cách nào khác các chú ạ. Phải tái ngay, tái lập tức để làm ăn hiệu quả, không thì chết.

Vậy để nâng hệ số ICOR thì ta gọi là Quản Trị sự thay đổi.

Tái đầu tiên là tái cấu trúc doanh nghiệp. Trong đó trọng tâm là doanh nghiệp nhà nước. Và đề án là chia các chú doanh nghiệp nhà nước thành 4 loại.

1- Doanh nghiệp 100% vốn nhà nước. Cấm rờ .

2- Doanh nghiệp 75% vốn nhà nước. Cấm rờ như điện, nước

3- Doanh nghiệp 60% vốn nhà nước. Nhả 1 tý .

4- Doanh nghiệp 0% vốn nhà nước. Nhà nước éo tham gia, bỏ luôn, bán luôn, để đẩy vào trạng thái ICOR 3 ăn 1.

Vậy thì toàn bộ doanh nghiệp nhà nước đã chia ra làm 4 loại và các chú doanh nghiệp tư nhân cứ nghiền ngẫm xem mình tham gia vào cái gì nhá. Đây đã là một bước đột phá dài đấy các chú ạ.

Năm 2012 là năm của tái cấu trúc, tái sở hữu, tái cấu trúc chính mình ngoài tái cấu trúc của nhà nước, tái qui trình, tái nhân sự, tái thiết bị công nghệ....Làm ngay đi các chú, tranh thủ thời giờ làm gấp đi, vì khi rỗi éo làm thì đợi chừng nào??? đúng ra phải làm gấp ngay từ đầu năm rồi, phòng thủ và tái cấu trúc toàn bộ.

Và cái vô cùng quan trọng là Tái Cấu Trúc Hệ Thống Tài Chính. Một mạch máu quan trọng bắt buộc phải làm và trong đó trọng tâm là Tái cấu trúc hệ thống ngân hàng và tái cấu trúc Nợ Công.

VN hiện nay nợ công 59% GDP. Không được, không thể được. Nói theo thống kê thông thường thì gọi là đòn bẫy kinh tế bị dài. Mà sức khỏe nền kinh tế VN thì không mạnh để an lòng nhá. Vì vậy, tái ngay nợ công.

Cho nên năm 2012, mấy chú nào dính vô mấy cái này thì...liệu hồn 

1- Xây Dựng cơ bản - Dẹp ngay !

2- Vốn tạm ứng để xây mới - Dẹp !

3- Thằng nào lỡ xây thì cho nó xong , còn không , Dẹp !

Vậy thì chú nào lỡ chạy hợp đồng xây dựng các công trình nhà nước thì.....khóc tiếp đi nhá. Nó nằm trong mục Dẹp, nhá ! 

Thế các chú đã thấy cái vĩ mô, cái quyết sách nó đánh thẳng vào mặt các doanh nghiệp chưa? Tái cấu trúc nợ công mà chú nào vác xẻng đi xây dựng công trình cơ bản thì không méo mỏ mới lạ, nhỉ.

Thế các chú đã hình dung ra chính sách kinh tế VN năm 2012 chưa? Mịe , rõ như ban ngày đấy.

Phần 2.

Nghị quyết 11 thể hiện cái giề?

Các chú doanh nghiệp làm ăn mà không nắm cái này thì...ngu hết phần lợn.

- Thế bây giờ, cái khó khăn nhất là cái giề?

Năm 1986, đổi mới, tính trung bình thu nhập đầu người tại VN là 200 đô. Đến năm 2011 làm tròn số thì thu nhập là 1200 đô. Đừng có so sánh với thằng khác, phải thừa nhận là quá tiến bộ, chứ còn mịe gì nũa !?

Nhờ đổi mới mà GDP đạt được 1200 đô. Nhưng vấn đề lại ở chỗ này. Các yếu tố đổi mới hết mẹ tác dụng rồi, hết mới rồi. Tất cả mọi thứ đi vào bão hòa rồi. Người dân dùng hết sức rồi, bão hòa rồi. Thế nên theo qui tắc cân đối thì cái tró gì đến ngưỡng rồi cũng cắm mỏ xuống, cái gì đến ngưỡng rồi cũng sụt, éo có đứng yên đâu.

Cho nên nếu tại thời điểm này mà VN chúng ta không làm cái giề cả thì chắc chắn sẽ đi xuống và lại nãy sinh thuật ngữ : Bẫy thu nhập trung bình.

Thế các chú đã hình dung thế nào mới dược gọi là Bẫy Thu Nhập Trung Bình chưa? Lý do, lý do?

Vì khi mình đạt được 1200 đô thì chúng nó xếp mình vào nước có thu nhập trung bình, nó đek tài trợ nữa. Cho nên mấy lần chính phủ phải đi xin là thôi thôi, đừng có xếp anh vào nước thu nhập trung bình, anh đang còn nghèo. Trung bình là cái éo giề, anh ko chịu, anh ứ chịu, anh chưa hết nghèo cơ. Đí,t mẹ, đi xin là đúng, nếu cần và nếu có cơ hội thì anh cũng đi xin tuốt luốt vì điều đó có lợi cho quốc gia.

Và để phá cái Bẫy Thu Nhập Trung Bình thì chính phủ VN tung ngay nghị quyết 11 * để cứu đất nước. Năm 86 nghị quyết cứu đất nước bằng động lực cạnh tranh tạo nên sự đổi mới quyết liệt và căn bản nên sản lượng gạo từ 21 triệu tấn tăng 42 triệu tấn. Còn bây giờ, nghị quyết 11 tập trung vào 3 điểm chính sau đây để cứu đất nước.

1- Bằng mọi giá sử dụng tri thức. Bằng mọi giá thay đổi cơ chế chọn người tài. Cái thời con ông cháu cha hết rồi, hết mô đen đó rồi nhá. Không thể để thế này được, còn chúng ta làm được đến đâu thì do trình độ riêng của chúng ta.

2- Tập trung mọi sức lực, mọi sinh lực để phát triển hạ tầng. Dù GDP có thấp cũng chấp nhận nhưng dứt khoát phải có đường xá, dứt khoát phải có tàu điện ngầm dứt khoát phải đưa dây điện xuống mặt đường, dứt khoát làm đường cao tốc Bắc Nam. Đe'o bàn cãi nữa, thằng nào cãi đập chết mịe nó đi. Chấp nhận hy sinh GPD. Phải có hạ tầng thì máy bay mới cất cánh được.

3- Dùng công cụ thị trường chứ éo dùng công cụ hành chính nữa Chỉ có công cụ thị trường thì nó mới tuân thủ các qui luật thị trường.

Đây là 3 điểm mấu chốt sẽ được chiển khai suốt 5 năm tới đấy các chú ạ. Phải nắm, phải nhớ thì mới làm ăn được. Muốn kinh doanh làm ăn tại VN, bắt buộc phải nắm cái quĩ đaọ này, không thì chết ráng chịu và không nắm được thì đáng chết, đáng chết. Phát triển kinh doanh mà theo cảm tính thì chết tươi đấy các chú ơi.

*** Các chú nào chưa hiểu về các thuật ngữ kinh tế và quản trị như hệ số ICOR...v/v thì vui lòng gúc nhá. Trong phạm vi tất cả các bài giảng, anh sẽ hạn chế tối đa sử dụng thuật ngữ kinh tế để....bình dân hóa nội dung, mà anh Cẩn thì khoái mê tơi cái vụ bình dân này. Éo chơi kểu thanh cao giả kày đâu nhá.
Bài 5 - Kinh Tế Tri Thức.
Hố hố, hẳn là các cô chú phản động ngạc nhiên lắm khi anh đề cập đến kinh tế tri thức phỏng? Thế kinh tế tri thức là thứ kinh tế kủ khặc nào? Cụ thể coi ? ĐCM, đã động đến khái niệm là phải cụ thể, càng cụ thể càng tốt .

Nghe đây các chú.

Để chống đỡ các biến động của kinh tế thế giới và gia tăng của cải thì người ta phải khai thác tài nguyên. Anh nhắc lại, phải khai thác tài nguyên. Nhưng VN chúng ta hiện nay thì sao, anh liệt kê vài món nhớ.

1- Dầu khí : Hết rối !

2- Than đá : Hết rồi !

3- Vàng : Hết mịe rồi

4- Rừng : Sạch sẽ rồi !

Vưn vưn….. Và đến Boxit người ta còn phải đào lên kia kìa. Mie! , cái tró giề rồi cũng đến ngày hết, tránh sao khỏi qui luật ấy?

Mọi thứ hết mẹ nó rồi thì sao? Chết à, đói à? và rồi người ta phát hiện ra: Ôí giời ơi, người ta phát hiện ra còn một thứ tài nguyên ở trong đầu mỗi người và đó là tài nguyên chất xám.

Tài nguyên chất xám là giề hử các chú? Là phần não màu xám, gọi là chất xám chứ gọi là cái mẹ giề ?! hố hố. Và chất xám có chức năng giề? Chức năng sáng tạo, sáng tạo, nhớ!

Mà các chú nên nhớ là các tế bào chất xám nó éo có tái tạo đâu nhớ, tức là khi nó chết là nó chết luôn chứ éo có tái tạo như tế bào da, tế bào tóc trong cơ thể con người đâu đấy. Cho nên khi học hay tiếp thu vẫn phải biết cách học, còn không biết cách thì càng học nó càng ngu đi đấy.

Và anh cũng cảnh báo là hiện nay các chú chưa có sử dụng đến 5% nằng xuất của não đâu nhớ. Mà chỉ cần các cô chú đẩy công xuất xử dụng não lên 7-10% thì các cô chú giàu to lắm, thông minh lắm, giỏi giang lắm đấy. Thế các chú đã hình dung tại sao anh bẩu bọn Chã là ngu chưa, vì Chã có biết sử dụng bộ não bao giờ đâu?

Và chất xám nó kỳ diệu đến không tưởng tượng được. Ngày hôm nay, người ta trồng được cả lúa nước trên sân thượng, người ta còn tổ hợp ngon lành cả thức ăn trong không khí, và cả thế giới nhỏ gọn trong long bàn tay như sản phẩm của chú Sờ Ti bạn anh . Nó kỳ diệu đến mức không tưởng và để tập trung khai thác nguồn nguyên liệu chất xám và làm ra những điều kỳ diệu ý thì người ta gọi là kinh tế tri thức.

Kinh tế tri thức không được hiểu đơn giản là ở đâu có lắm computer thì ở đó có kinh tế tri thức nhớ Hoặc giả là chú phản động cà phò nào đang ngồi té bàn phím thì gọi là người hoạt động tri thức nhé. Không phải. Hiểu như vậy là Chã đấy! Mà kinh tế tri thức là kinh tế mà sản phẩm của nó có 70% giá trị tri thức nằm trong sản phẩm.

Mẹ, cái Ai phôn anh mua gần cả nghìn chú O chứ ýt đe’o đâu. Thế mà nhậu xỉn làm rớt cái oạch rồi thằng taxi cán mie nó qua banh chành thì từ nghìn O tri thức biến thành 10 nghìn vnđ...ve chai. Tức đe’o chịu được! Rõ ràng ở chỗ là bên trong cái Ai phôn của anh toàn nguyên liệu tào lao mất dạy bán ve chai éo được xu mô thật đấy, nhưng trị giá chất xám của nó là vô địch.

Thế các chú đã hình dung kinh tế tri thức là như thế nào chưa?

Cho nên cái éo giề cũng phải học, cái khái niệm nào cũng phải rõ ràng và tuyệt đối đừng có lâu nhâu như bọn Chã cà phò, nhớ, hố hố.

Và nói chiện với gái cũng phải học. Chú nào đi tán gái cứ ngồi bẩu em có biết xuất khẩu xuy thoái, xuất khẩu lạm phát là cái giề không? Em có biết kinh tế tri thức là cái giề không, em cứ bẩu kinh tế tri thức là phải biết sử dụng rẹt rẹt cái computer hử? Mịe, để anh nói cho mà nghe…..hố hố, các chú cứ nói như anh thì gái nào cũng chết, nhở, hố hố.

Mà anh nói thật các chú biết là anh mà đi chơi với gái thì 10 con chết gục hết 9 con. Hiếm con nào sống sót trừ khi anh tha nhá. Tại vì sao, tại vì tất cả các si nghĩ bên trong nó thường bộc lộ ra bên ngoài và đã là một thằng quản trị hay doanh nghiệp làm ăn mà éo biết đối thủ nghĩ giề thì...xập tiệm sớm đấy! Và đi chơi với gái mà éo biết cách làm cho nó cười ha hả và tự nhẩy vào mình thì….hặc hặc, đú làm gì phí thời giờ nhỉ.

Cho nên bây giờ cả thế giới người ta tập trung và chú trọng phát triển kinh tế tri thức. Vậy thì chúng ta cũng phải bằng mọi giá bước theo nhịp phát triển của nhân loại. Tức là phải đổi mới công nghệ, nắm vững và làm chủ công nghệ sản xuất. Không thì ...toi đấy.

Nên nhớ, làm chủ công nghệ.


 
Bài 6 . Công ty Gia Đình 

Hôm nay anh phá lệ, chơi đúng kiểu, đúng bài bản, thề đe’o dung một từ Bựa nào, hố hố. Bọn phản động thít thanh cao hử ?! ừ, thì thanh cao, coi bọn phản động có xách dép theo anh nổi không.

Công ty Gia Đình - Sức Sống Mãnh Liệt.

Các công ty gia đình tại VN khởi nguồn từ thập niên 80-90 . Trong cả ngàn hộ kinh doanh cá thể may ra có được vài hộ thành công , tức là tạo được tên tuổi , thương hiệu công ty .Tất nhiên , trong một mô hình quản trị thì các công ty gia đình cũng đều có điểm ưu và điểm khuyêt nhưng xét kỹ qua quá trình hoạt động thì ưu điểm nhiều hơn khuyết điểm .

Ưu Điểm : Sức sống mãnh liệt .

- Các công ty gia đình VN khởi nghiệp từ nhu cầu cá nhân , nên cách điều hành cũng vô cùng cá nhân . Nói theo học thuật , đó là cách quản lý theo kiểu thuận tiên . Tức là , thấy được là làm , quyết định rốp rẻng , miệng nói tay làm và toàn là …lệnh miệng , chứ ýt chơi theo kiểu lệnh văn bản . Điều này phù hợp với hoạt động quy mô nhỏ, nó tạo nên sự năng động, khả năng ứng phó nhanh trong các hoàn cảnh hay tình huống khác nhau.

- Nhưng cũng có công ty gia đình phát triển mạnh , số lao động có cả trăm , thậm chí cả ngàn nhân lực thì rõ rang mô hình “ lệnh miệng “ không thể phù hợp . May thay , khả năng ứng phó và các nguồn kế thừa được ăn học và đào tạo bài bản đã không ngần ngại ứng dụng các cách quản lý khoa học để sử lý công việc điều hành. Chuyên nghiệp hơn , hiệu quả hơn .

- Nhìn ra thế giới , rất nhiều những tập đoàn hùng mạnh của Nhật , Hàn Quốc , Mỹ , Châu Âu……v.v đều có điểm xuất phát từ công ty gia đình . Mỹ có Microsoft của chú Bill bạn anh , Hàn có Hyndai , Nhật có HonDa... Tất cả , đều có sự khởi đầu từ các mối quan hệ gia đình , bạn bè thân thuộc .

- Trong các công ty gia đình, người đứng đầu công ty có thể xem là linh hồn doanh nghiệp. Từ các mối quan hệ gắn bó chặt chẽ như vợ chồng , anh em , bạn bè , cộng với triết lý kinh doanh đặc thù riêng biệt tạo nên sức mạnh khổng lồ cho người đứng đầu. Sức mạnh nằm ở đâu ? nằm ở chổ tất cả các thành viên gắn chặt gắn mọi nghĩa vụ và mọi quyền lợi với công ty, nên họ rất dễ để tạo sự đồng thuận cho các chiến lược, kế hoạch kinh doanh, ngay cả khi các thành viên dưới quyền không thích, cũng không dám phản đối họ. Đó là sức mạnh , là ưu thế của người đứng đầu .

- Ở khía cạnh khác , các quyết định quản trị điều hành công ty mang nặng dấu ấn cá nhân nhưng thể hiện theo kiểu “ sống cùng sống mà chết cùng chết “ . Tức là , ngay cả khi quyết định sai dẫn đến thất bại , thì cá nhân người đứng đầu vẫn ở lại gánh vác mọi khoản rủi ro thua lỗ . Điều này hiếm khi xảy ra với các giám đốc làm thuê .

- Trong các công ty gia đình , mọi nguồn vốn và nguồn lực thường tập trung vào tay một người vì thế , các quyết định điều hành của các ông chủ thường rất mạnh mẽ và dứt khoát . Về mặt điều hành , xét ra có rất nhiều điểm không khoa học và thậm chí , quyết định có phần ngẫu hứng, đầy tính phiêu lưu, nhưng chính điều này góp phần tạo nên sự thành công của họ vì bản chất của kinh doanh là phải có mạo hiểm. Trong khi đó, mô hình quản lý khoa học thì trách nhiệm điều hành của người quản lý đôi khi không gắn chặt với quyền lợi mà họ được hưởng. Sự e ngại sợ thất bại , sợ bị quở trách khiến họ luôn có cảm giác đề phòng và rụt rè, nên trước một quyết định quan trọng thì hầu hết đều rất cẩn thận tham khảo ý kiến nhiều phòng ban, rất kỹ lưỡng để tránh rủi ro. Tất nhiên , sự chờ đợi có thể làm lỡ mất cơ hội, kém linh hoạt.

Nhược điểm chủ chốt của công ty gia đình chủ yếu nằm ở mối quan hệ gia đình đan xen với trách nhiệm công việc. Khó khăn ở đây không chỉ là những diễn biến cần phải đối phó của thị trường mà còn nằm ở việc sử lý các mối quan hệ than thuộc . Anh đã chứng kiến các lãnh đạo doanh nghiệp gia đình đau đầu, mất thời gian nhất ở xử lý các mối quan hệ. Nhưng ở đây cần nhìn ra điểm mạnh. Chẳng hạn như tại sao công ty gia đình ưu tiên chọn người thân vào vị trí quan trọng? là vì họ cần tính bảo mật và cần sự dũng cảm , sự trung thành (gắn với trách nhiệm rất nặng) mỗi khi ra quyết định. Cái khổ của sự chọn lựa người thân vào vị trí thích hợp thường được đền đáp xứng đáng bằng việc họ sẽ gắn cả cuộc đời (và cả gia đình riêng của người thân đó) vào với công ty.

Kết luận .

Sự đóng góp của các hộ kinh doanh cá thể nói chúng và các công ty gia đình nói riêng cho nên kinh tế quốc gia rất to lớn . Nếu xem các tập đoàn kinh tế lớn là bước chân khổng lồ thì công ty gia đình là những bước chân nhỏ, tạo ra hàng hoá đan xen lan toả khắp thị trường . Cạnh tranh được hay không với hàng ngoại nhập và tiêu thụ tốt hay không các sản phẩm nội địa đều phải dựa vào các công ty gia đình hay các hộ kinh doanh cá thể . Đó là chưa nói đến việc tạo ra thị trường lao động trong nước . Vì thế , rất cần các chính sách hỗ trợ hợp lý của chính phủ để các công ty gia đình phát huy sức sống mãnh liệt của nó , góp phần tạo dựng sự phồn vinh cho xã hội.

p/s ; Anh kết thúc bài giảng hôm nay , thanh cao chưa? hố hố.


 Quản Trị Sự Thay Đổi .

Khúc dạo đầu - Chưỡi bọn Chã cà phò 

Anh hỏi các cô chú nhé : Để khuất phục người khác thì các cô chú phải có cái gì ? Nào , bơ sữa ngập ngụa thì giả nhời anh coi nào ? Thôi , để anh giảng cho các cô chú sang mắt ra nhớ ! Nghe đây , các cô các chú phải có 3 cái quyền , 3 cái ưu thế như sau

1- Quyền pháp lý .

2- Quyền chiên môn .

3- Quyền cá nhân.

Quyền pháp lý là quyền trên giấy tờ , chứ còn mẹ giề nữa . Tỷ như trên giấy tờ thì tên Tuấn cận đang làm chủ cà phò với…..chức danh lấp lánh , phỏng . Đó là cái quyền trên giấy tờ , cái uy trên giấy tờ ,và từ đó có cái quyền tự quyết định . Nhưng mà đừng có nói với anh là tài năng đi đôi với chức vụ nhá , anh đá cho bể đ.ít ấy !! Với bọn Chã thì khoe ba cái lấp lành thì chứ còn với anh thì , hố hố , chớ đùa ! 

Quyền chiên môn thì quá đơn giản , phỏng . Giỏi , tự khắc có đứa hâm mộ , éo cần phải ưỡng ẹo , éo cần phải ….chóng cọng điên khùng như lũ Chã thì mới tạo giá trị , nhá . Đứa nào giỏi tự khắc có thằng nó đi theo , tự khắc có thằng nó xưng anh cả , hố hố , chân lý là vậy ! Giỏi , tự nhiên có quyền .

Quyền cá nhân lại là cái quyền độc đáo . Anh tỷ như thế này , hai vợ chú Minh Tơ chẳng hạn ( anh tỷ thôi nhá !) , hai vợ chồng chú Mình Tơ chiên môn như nhau , đi làm như nhau , lương bổng như nhau . Thế nhưng ngoài giờ làm thì vợ chú Mình Tơ còn phải lo cơm nước , lo con cái , lo đủ thứ ba cái lặt vặt khác . Còn chú Minh Tơ thì sao ? ngoài giờ làm còn gác cẳng bù khú , còn phải ….chóng cọng triệt để ….vưn vưn !! Mà có phải đã hết , cũng thích lập quĩ đen như vài thằng khác , ngu chết mẹ !

Sẵn đây anh bảo thật với các chú là bỏ cái thói lập quĩ đen quĩ đỏ đi . Trên đời , đe’o có cái nhục nào bằng nổi nhục một thằng đàn ông lại đi ăn cắp chính thu nhập của mình , nhớ !

. Thế thì anh đố các chú trong nhà chú Mình Tơ , quyền cá nhân của chú ấy với vợ chú ấy ai cao hơn ai ?

Ra thế , xét về toàn bộ thì người phụ nữ có quyền cá nhân hơn người đàn ông . Phụ nữ làm ra bao nhiêu đem về …..mua vàng hết bấy nhiêu , lo cho chồng con hết bấy nhiêu . Cho nên anh cá một phát là tên Tuấn cận , tên Vìu , tên phèng , tên Mình Tơ và tất tần tật những tên cắm đầu cắm cổ chóng cọng điên dại toàn là một lũ sợ vợ ráo chọi . Sợ là đúng , vì cái quyền cá nhân của vợ cao hơn mình , nghiêm chỉnh hơn mình , không sợ mới là quá ngu , phỏng !

Anh khẳng định thêm phát . Mọi sai lầm của người đàn ông đều xuất phát từ chiện coi thường người phụ nữ ( trừ bóng mờ nhớ !) Và mọi thành công của người đàn ông đều có bóng dáng của người đàn bà . Sự thật ý các chú ạ , sự thật 100% ý và mọi cái khốn khổ của người đàn ông cũng đều xuất phát từ con đàn bà ….số 2 , he he he !! . Hôm nào các chú thử thống kê coi phụ nữ nước mẽo một năm làm ra bao nhiêu GDP cho Mẽo . Làm thử để sang mắt ra nhớ. 

Đấy , anh lướt qua một vài chiện tưởng tà tà nhưng hoàn toàn cụ thể để trang bị cho các cô chú một số chất xám để có thể hiểu thêm , hiểu sâu về những giề anh sẽ nói sau đây .

Anh đã chưỡi xong , đã giáo Chã xong , bây giờ tập trung vô chiên môn.

VN chúng ta hiện nay đang vướng vài cái bẫy sau đây .

Cái gay go nhất của VN chúng ta là dính bẫy thu nhập trung bình . Bẫy thu nhập trung bình nó ra làm sao và tại sao gọi là bẫy thì bài 4 anh đã giảng , nay đek nói lại . Anh chỉ nói thêm rằng để phá bẫy thu nhập trung bình thì bắt buộc phải vận dụng tối đa môn Quản Trị sự thay đổi . Các chú lưu ý , gia đình vỡ tan cũng là ko biết vận dụng môn này , doanh nghiệp vỡ nát cũng là đek biết áp dụng môn này và quốc gia suy sụp cũng vì chả biết vận dụng môn này sao cho phù hợp .

Cái bẫy thứ hai là bẫy WTO . Tại sao WTO lại là cái bẫy thì nghe đây .

Theo lộ trình cam kết thì phải cho bọn tư bẩn nhảy vào . Cho nên năm nay , năm 2012 thì toàn bộ bọn sở hữu chí tuệ nó nhảy vào , bán lẻ nhảy vào , đủ thứ thằng nhảy vào trong khi thuế phải giảm xuống . Thế thì điều giề sẽ ra với các chú doanh nghiệp trong nước ? Đó là hàng của các chú bán ra sẽ cực kỳ khó , khó hơn nữa . Khổ chưa , he he , các chú phải vén tay áo lên mà đấu với những thằng cực mạnh trong khi lợi thế sân nhà chả còn nhiều như trước vì thuế giảm rồi , cam kết ký rồi . 

Vậy các chú đã nhận ra tầm quan trọng của sự tái cấu trúc chính mình mà anh biên ở bài 4 chửa ? Và để tái làm sao để đạt hiệu quả , để đẩy hệ số ICOR ở trạng thái 3 ăn 1 thì người ta gọi chung là Quản Trị Sự Thay Đổi .

Vậy , mục tiêu đặt ra là ổn định mô hình kinh doanh chứ đek phải lợi nhuận nhớ . Anh đố các chú đào ra lợi nhuận đấy , đứng vững đã là may lắm đấy .

Cái bẫy thứ 3 chính là bối cảnh trong nước . Và cái bẫy thứ 3 này chính là cái mô hình kinh tế của VN và mô hình kinh tế của VN lại đang thay đổi theo chu kỳ . Ở đây nhiều thứ phải nói nhưng trong phạm vi vừa phải ngắn gọn , vừa phải giảng giải sao cho các chú dễ hình dung nhất nên anh tạm thời đưa ra vài cái sau đây.

1- Mô hình tăng trưởng kinh tế của VN chúng ta chủ yếu dựa vào khai thác tài nguyên . Người ta đào đá ở Nghệ an để xuất khẩu , móc than ở Quảng Ninh để bán , móc dầu ở Vũng Tàu để xuất và đến hôm nay thì Broxit cũng phải đào vì mọi cái đã hết mẹ rồi . Thế là GDP tăng vù vù nhưng đa số dân vẫn …..bình thường , chả có giề thay đổi . Của cải xh tăng mà cuộc sống vẫn bình thường thì gọi đó là tăng trưởng chứ không phải phát triển , nhớ . Vì phát triển chính là tự làm ra cái tró gì để bán chứ éo phải đào móc cái mả mẹ giề .

2- Kinh tế chúng ta vẫn dựa tên một nền lao động chất lượng thấp . Nhưng cái gay go nhất chính là chất lượng lao động thấp lại bị…..bóc lột tối đa rồi , không thể khai thác thêm tý nào nữa .

3- Giá trị gia tăng của kinh tế quá thấp . Chúng ta xuất một tấn gao thì bằng doanh số thằng mẽo bán 1 cái ai phone nặng có 300 gờ ram ! Thế thì sao , xuất khẩu đã đi đến ngưỡng cao nhất mẹ rồi , thấy rõ như ban ngày ấy !

4- Cái thứ 4 là về mặt quản lý điều hành . Ở đây có vài điểm cực kỳ gay go .

• Một là giao quyền cho địa phương quá nhiều . Đe'o mẹ , anh cứ tưởng tượng mỗi một tỉnh một thành ở Vn cứ như là vua một vùng . Tỉnh nào thành nào cũng có sân bay , có cảng biển và hơn 100 cái sân bay , 22 cái cảng biển …..đều lỗ . Đau chưa ? tỉnh nào cũng có nhà mày điền , tỉnh nào cũng có nhà máy thép ,…vưn vưn ……… Vậy rõ ràng mỗi tỉnh mỗi thành đều là một pháo đài . Sao kỳ vậy , lý ra quốc gia mới là một pháo đài chớ !?

• Cái gay go thứ hai chính là trong hoàn cảnh khó kăn hiện nay chúng ta sử dụng công cụ hành chính thay cho công cụ thị trường để điều tiết nền kinh tế . Thế thì vần đề gì xảy ra . Tất nhiên đã sử dụng công cụ hành chính thì nhóm này sẽ có lợi và nhóm khác sẽ bất lợi . Vậy , quyền lợi quốc gia nói chung có lợi hay có hại ? Tất nhiên là quyền lợi quốc gia có lợi thì người ta mới sử dụng công cụ hành chính chớ . Vậy , nhóm nào có lợi , anh liệt kê luôn nhớ !

++ Ưu tiên các chú nông nghiệp nông thôn

++ Ưu ái các chú xuất khẩu , ưu ái tối đa . Nên nhớ , đất nước này toàn bộ có sống được hay không là nhờ xuất khẩu.

++ Doanh nghiệp vừa và nhỏ , ưu ái các chú , sướng nhớ !

++ Các ngành công nghiệp phụ trợ , anh ưu ái nốt !

- Vậy , chú nào dính vào 4 mảng này thì tranh thủ đi nhá . Còn chú nào ngoài nhóm này thì cứ khóc thoải mái . Tại sao ?

- Tại vì tổng dư nợ đã lên đến 17% thì các ngành phi sản xuất Miễn ! BDS – Miễn ! Chứng Khoán – Miễn , éo dư tiền để cho các chú vay đâu nhá , đừng có mơ !!

Còn 1 cái nữa là bọn đầu tư nước ngoài . Thằng nào xông vào VN mà vác mày cũ , công nghệ cũ , giở trò bố láo luồn lách thì miễn vay miễn giúp nhớ ! Sự này rất phức tạp và dài dòng , anh  sẽ phân tích ở khi khác để bạch hóa sự mất dạy của bọn FDI khi vượt qua hàng rào hải quan VN 1 cách ngoạn mục . Đ.ít mẹ bọn tư bẩn thối nát.

Anh kết thúc bài giảng hôm nay . Vấn đề của quốc gia thì quá nhiều trong khi phạm vi giảng giải thì chật chội , đek có điều kiện để ....khai trí nhiều cho bọn phản động các chú . Vậy , trong phạm vi chiến lược quản lý vĩ mô nằm ở tầm quốc gia tất nhiên hơi khó hiểu , vậy hãy cố gắng mà hiểu , nhất là các chú ở trong nước vì điều đó có lợi cho các chú .
Chú nào hiểu được 80% những giề anh giảng giải thì tầm nhận thức của các chú tăng lên 1 bậc , anh khẳng định chắc chắn như thế . Yên tâm , anh mà nói thì éo bao giờ sai , chưỡi cũng éo bao giờ sai nốt , hố hố .


















10 bước để trở thành zai đểu


Toàn bộ anh em đàn ông chúng ta đều nghe đến cụm từ Bad Boy, tạm dịch là "sát thủ tình trường". Thằng ku Sát thủ tình trường hay "giai đểu" có vẻ đã vợt hầu hết các loại gái xinh, gái ngoan và đa số giai ngoan, giai tử tế đều đi đến một chấp nhận là "đàn ông tử tế thường phải...đi đổ vỏ" cho tụi này. Nhưng trên thực tế, sự mô tả này tạo nên một suy nghĩ rất sai về thế nào là Badboy. Thực tế là lý do mà các anh em thuộc loại "giai ngoan" thất bại trong việc chinh phục phụ nữ không phải bởi sự tử tế của họ, mà bởi vì tất cả cái gì mà các cụ "tử tế" có chỉ là là sự an toàn và sự bình an. Rất nhiều các cụ thuộc phân loại "giai tốt" thường tỏ ra mình rất nhạy cảm, mong manh, dễ tổn thương và đồng cảm với mọi người. Họ đối xử với mọi người rất tốt, thậm chí với những người không tử tế với họ và bất nhất trong mối quan hệ giữa họ và người ấy. Họ cần mọi người thừa nhận rằng họ giống, họ theo phe của tất cả mọi người khác, và họ cố gắng đạt các mục đích trong cuộc sống bằng cách cố làm sao sống cho vừa lòng tất cả mọi người. Những giai ngoan này sẽ đối xử với những gái xinh một cách nhẹ nhàng, tình cảm nhưng họ thiếu đi một sự mạnh mẽ trong cá tính và thể hiện ra cho đối phương nhân diện họ là ai. Bài viết này sẽ giúp bạn hiểu rõ con đường trở thành badboy, con đường trở thành sát thủ tình trường, và con đường trở thành bọn mà các cụ vẫn quen mồm gọi: BỌN ĐỂU 

Bước 1: Hãy sống như một thằng đàn ông đích thực.



Để trở thành "Giai đểu" trước hết các cụ phải....sống như một thằng đàn ông đã  Các cụ có khoảng thời gian của các cụ, các cụ có các giấc mơ của chính mình, những kế hoạch cho chính mình và quan trọng nhất, khi đã định ra kế hoạch, các cụ hãy tuân thủ theo kế hoạch mà các cụ đã đặt ra. Nếu các cụ đóe thích một cái gì đó, đóe thích một ai đó thì cứ thản nhiên thể hiện và thản nhiên nói ra là: "Em đóe thích! Có sao không?". Các cụ không nhất thiết phải thay đổi bản thân mình chỉ vì các cụ sợ rằng phụ nữ họ không thích vậy. Có một thực tế là hầu hết đàn ông đều miệt mài chứng tỏ và cưa cẩm các gái xinh, gái ngoan mà quên mẹ đi bản thân họ. Lý do đóe nào hấp dẫn một gái xinh, gái ngoan về một thằng đàn ông mà chả có tí chính kiến, ý kiến và một điểm gì nổi bật? Các cụ phải tự tạo và duy trì cho mình một con người, một nhân dạng với cá tính mạnh mẽ. Hãy chấp nhận các điểm yếu, những điểm chưa hoàn hảo của mình để tập trung hoàn thiện mình tốt hơn. Làm đóe gì có ai hoàn hảo, và sẽ có vài thằng, vài con nó sẽ đóe thích cụ, đơn giản là nó đóe thích vậy thôi. Đây là một bước quan trọng trong vấn đề nhận thức, và một khi các cụ có thể kiểm soát và vượt lên việc này. Gái nó sẽ bu đến các cụ một cách rất tự nhiên.

Bước 2: Đặt bản thân và lợi ích cá nhân vào trung tâm




Để đặt mình vào trung tâm của thế giới của chính mình, các cụ phải đi đứng có mục đích, nói năng cũng phải có chủ đích đoàng hoàng, chậm dãi từ tốn để thực hiện cả bước đi trong đời. Đóe dễ đâu, vì dễ thì anh em nó thành mẹ giai đểu hết rồi, dưng điều này rất có ích trong suốt cả cuộc đời của các cụ. Chính các cụ phải đặt bản thân các cụ, cuộc đời các cụ và thời gian của các cụ là ưu tiên số một trên cuộc đời này. Bọn giai tử tế trên đời này thường coi nhẹ bản thân mình và thường đặt người khác cao hơn cả bản thân họ. Bọn họ thường có thói quen lượn lờ loanh quanh và làm vui lòng người này, hài lòng người kia, và đảm bảo rằng nguời khác vui vẻ; kể cả việc này làm chính bản thân họ tổn thương và đau đớn (kiểu dành hàng giờ ngồi khuyên con người yêu cũ đừng nên cãi nhau với thằng người yêu mới). Họ thường để cho một đứa con gái xinh xinh tin tin hoặc một thằng bạn bỏ mẹ nào đó hành hạ và đảo lộn cuộc sống của chính mình và tự gặm nhấm sự thất bại, thất vọng khi bị phản bội. Bọn giai tử tế thường luôn đặt mong muốn của người khác cao hơn, lớn hơn rất nhiều so với hạnh phúc của cá nhân họ. Lắm thằng rảnh đến mức còn cảm thấy có lỗi nếu bọn nó thấy ân hận và có lỗi khi đặt lợi ích mình lên trước người khác. Họ thể hiện ra là họ là những người rất tử tế và sống trong một hoài bão rằng rồi "ở hiền gặp lành" và rằng người khác sẽ nhận ra họ tốt và tử tế biết bao. Nhưng thực tế họ chỉ bị người khác lợi dụng và cuộc đời xô đẩy. Tử tế với bản thân mình thôi, vì các cụ, xứng đáng được hưởng điều đó!

Bước 3: Đóe cần thiết phải tỏ ra quá quan tâm.


Một trong những sai lầm lớn nhất của tất cả các loại giai tử tế trên thế giới này là họ quan tâm một cách thái quá. Họ quá rách việc trong việc quan tâm đến những việc như người khác nghĩ gì, không hiểu bọn con gái nó có thích họ hay không, không biết họ có làm cho người khác buồn không, hay đơn giản là ngồi ngẫm nghĩ xem mình có làm gì không phải. Quan tâm là tốt. nhưng nó chính là một loại virus nếu các cụ quan tâm trong một thời gian quá dài. Ở đây em khuyên các cụ là kệ mẹ nó, và đừng cố gắng bón thúc bằng mồm, đừng cố gắng sửa chữa những cái gì vượt quá tầm kiểm soát của các cụ. Kệ mẹ mọi người. Kệ mẹ bọn nó nghĩ gì và bọn nó muốn gì. Kệ mẹ cho bọn nó gây rối hoặc phạm sai lầm và tự đứng lên từ những sai lầm đấy (ví dụ con người yêu bảo, "anh không sang bây giờ là em sẽ nhịn ăn tối nay", hay "nếu anh không trả lời điện thoại, em sẽ ra khỏi đời anh vĩnh viễn". Kệ mẹ bọn nó. Cụ cứ ngồi nhậu tiếp, hoặc đi ngủ mẹ đi. Mai tính tiếp). Đừng có cố ôm đồm mọi việc về mình. Hãy học cách coi nhẹ mọi việc, bình tĩnh trước mọi thứ và giữ trên môi nụ cười. Em nói trước, cái này đóe dễ, giống như bước 2 trên, nhưng cái này là một "tiêu chuẩn" hết sức quan trọng để trở thành Giai đểu. Thực tế là gái xinh, gái đẹp, gái teen bọn chúng yêu lũ đàn ông, con trai giữ được bình tĩnh và thái độ bàng quang trước mọi việc. Đơn giản, hãy dành thời gian của cụ vào những việc cụ thực sự cần quan tâm trong cuộc đời, còn các việc khác, vứt mẹ nó đi!

Bước 4: Đóe phải xin xỏ hoặc chờ bật đèn xanh

Đa phần các chú giai tử tế, giai ngoan đều chờ đợi những tín hiệu và cái gật đầu để làm một việc gì đó. Chính điều này khiến họ trở nên bị động và rụt rè. Quan điểm của em là đóe bao giờ cần phải xin "giấy phép" để làm một điều gì đó (đặc biệt là với phụ nữ) và thản nhiên chờ đợi sự phán kháng để ứng biến một cách tự nhiên. Ngừng ngay việc ngó quanh để tìm sự đồng thuận hay những ánh mắt khuyến khích hay phản đối để xác định mình làm đúng hay làm sai. Nếu cụ thích hôn, hôn mẹ đi, đừng mất thời gian hỏi: "Em ơi, mình hôn nhau nhá". Cụ thích cấu mông gấu hoặc "sì tơ" gấu, múc mẹ luôn, khỏi cần phải làm mặt cầu cạnh và hỏi: "Này em, anh có được cấu mông em?". Cụ đừng báo giờ phải lo lắng xe phản ứng và sự đồng thuận của mọi người về cái mà nghĩ cụ cho rằng như thế là phải. Cụ cứ thản nhiên áp dụng nguyên tắc sau: "Cụ sẽ nhận ra rằng cụ luôn luôn có quyền làm bất cứ cái gì cụ muốn!"

Phải giữ được trong tâm thế mình là mình MUỐN gì chứ không bao giờ đặt mình trong hoàn cảnh phải xin ai cho phép mình làm cái thứ mà mình MUỐN

Bước 5: Một thủ lĩnh thực thụ


Đã là đàn ông, thì các cụ phải luôn luôn ở tư thế lãnh đạo, tư thế của một con đầu đàn. Đừng bao giờ chờ đợi ai nói xem cụ nên đi đâu hay nên làm cái gì. Hãy đứng lên và nhận trách nhiệm lãnh đạo. Để làm một thủ lĩnh, một cách rất tự nhiên, cụ phải bỏ qua việc việc lo lắng xem mọi người ra sao, và tập trung và quan tâm vào việc cụ đang đi đâu, đang làm cái việc gì mà cụ cho rằng phải làm. Đây không phải là ích kỷ, mà thực sự đây là cách mà cụ đang lo lắng và tập trung làm việc cho bản thân cuộc đời các cụ theo cách của chính mình. 

Hãy trở thành thủ lĩnh trong cuộc đời các cụ trong mọi tình huống. Nếu cụ thấy cụ muốn nói chuyện với một em bé xinh xinh trước mặt, hay muốn nhận trách nhiệm làm một việc gì đó, thì cứ đứng lên và tiến tới chỗ đó. Hãy làm cái gì mà cụ cảm thấy đúng cho cuộc đời cụ, vì thực tế, sẽ đóe ai làm điều này cho cụ hay thay cụ cả. Can đảm lên!

Bước 6: Quyết đoán



Luôn luôn chắc chắn rằng cụ muốn gì, và làm thế nào để đạt được nó. Xác định được bản thân cụ muốn gì trong mọi tình huống, bất kể với gái hay việc gì trong cuộc đời nói chung. Khi đã xác định được mục tiêu, hãy theo đuổi nó đến cùng. Một cụ rón rén hay có bộ dạng không chắc chắn trông yếu đuối và nhục bỏ mẹ. Dám có ý kiến và sẵn sàng bảo vệ quan điểm của mình trong mọi vấn đề, mọi lúc, mọi nơi bất kể tại nhà hàng cụ đang ăn hay chỗ đi chơi tăng tiếp theo. Sẵn sàng theo đuổi và hành động theo cách các cụ muôn; điều này sẽ giải phóng cụ khỏi nỗi sợ hãi và lo lắng khi cụ quyết định theo đuổi một mục tiêu mà cụ thực sự muốn. Mình chỉ được sống một lần trong cuộc đời này và hãy đảm bảo rằng cụ sẽ đánh vô lăng để theo đuổi con đường sẽ làm cụ hạnh phúc.

Hãy nhớ rằng, nếu cụ không biết rằng cụ muốn cái gì thì làm sao cụ biết được bao giờ cụ có nó?????

Bước 7: Hãy chân thật với người khác đặc biệt với chính bản thân mình

Một điều đặc biệt đó là giai đểu thường rất tốt trong việc là một người trung thực và nhận trách nhiệm trong việc gì đó. Và điều này thường đối nghịch hoàn toàn với những gì giai ngoan thường làm. Nếu cụ giai đểu thích một bé gái nào đó, thường các cụ ý thể hiện mẹ luôn cho em gái đó là "anh kết em lòi mắt" trong khi đấy các cụ "giai tử tế" thường lại có xu hướng dấu đi cảm xúc thật của mình. Các cụ giai ngoan thường cố gắng trở thành người bạn tốt với những người con gái mà anh ta thích và không bao giờ thể hiện rằng họ thích cô gái đó, và cuối cùng, hành vi ngu xuấn này là đưa cụ này vào nhóm những người bạn bình thường của em gái kia. Nói thẳng mẹ cho nó vuông, đó là chị em phụ nữ thường nhạy cảm gấp mười mấy hai chục lần, thậm chí hàng trăm lần các cụ trong việc xác định thằng nào thích mình và khi nào chúng nó thích mình. Điều này chả ý nghĩa mẹ gì đối với giai đểu vì họ chả có vấn đề gì khi nói với các em "anh thích em" còn giai ngoan thì lại cố che dấu nó, thậm chí còn tỏ ra rằng: "tớ không quan tâm lắm". Do vậy một cách đơn giản, để trở thành giai đểu, các cụ phải sống thật và chân thành với phụ nữ, vì thực tế là họ đã đi guốc trong bụng cụ là cụ muốn cái gì rồi.

Cụ giai đểu có thể thản nhiên nhìn thẳng vào ngực của chị em phụ nữ còn trong khi đó các giai ngoan thì chỉ dám len lén nhòm mặc dù thích bỏ mẹ. Phụ nữ thường thích thú khi các cụ thể hiện cho cô ấy một cách vừa phải sở thích và thái độ của mình hơn là vờ vờ vệt vệt giấu đi cảm xúc thật của các cụ mặc dù vẫn dí mắt liếc theo cặp mông của họ khi họ vừa quay mặt đi. 

Phần thứ hai của bước này là chân thật với bản thân mình, chân thật với con người của chính bản thân các cụ. Tất cả chúng ta đều có trong đầu mình một câu truyện để giải thích tôi là ai, tại sao tôi lại làm chuyện đó, tại sao đúng, tại sao sai và muôn và lý do cho mọi việc. Hãy học cách bỏ qua những câu truyện, những lý do bạn có trong đầu để lừa dối bản thân và che đi sự thật. Chả có gì và chả có ai hoàn hảo. Hãy cứ chân thật với cuộc đời, với mình!

Bước 8: Trưởng thành một cách độc lập




Hãy học cách tự hạnh phúc với chính bản thân mình và những thứ mình có. Các cụ sẽ nhanh chóng nhận ra rằng, khi các cụ càng ít phụ thuộc vào người khác, thì càng nhiều người sẽ cần và sẽ tìm đến các cụ. Hãy luôn nhớ tạo ra những thú vui và những trò giải trí cho bản thân mình, tìm cho mình một niềm đam mê nào đó và tìm cho mình cho mình những thú vui mà các cụ sẽ muốn dành thời gian cho nó. 

Cuộc đời chỉ vui vẻ và thú vị khi chính các cụ muốn có và tạo ra được một cuộc đời như vậy. Đừng bao giờ vì buồn mà đi tới một mối quan hệ, gắn bó với một người phụ nữ hay phải lệ thuộc vào một thú vui duy nhất nào đó. Đừng tìm kiếm những thứ giải khuây, đặc biệt là phụ nữ, để làm cho bản thân cụ hạnh phúc, vì thực sự cụ không cần nó. Đàn ông trên khắp thế giới này cứ mãi miết đi tìm hạnh phúc ở khắp mọi nơi khác mà họ quên đi tìm hạnh phúc từ bản thân mình. Khi các cụ học được cách tìm nguồn vui từ mình, lúc đó cụ sẽ có một hấp lực hút tất cả mọi thứ về mình và lúc đó, các cụ sẽ trở thành những người thực sự độc lập. Không có gì có thể hạ gục được cụ.

Giống như đừng biến OS hay OX là thú vui duy nhất của cụ để cụ sợ vãi cứt ra khi có thằng nào dọa ban nick  đừng biến con người yêu của mình là một người bạn duy nhất cụ tâm sự vì khi nó đi rồi, cụ sẽ hoảng loạn không biết bấu víu vào đâu. Hãy thản nhiên sống, thản nhiên cười và coi nhẹ mọi thứ. Hãy độc lập và hãy tự tạo cho mình những thứ vui 

Bước 9: Biết tự trọng và nâng cao giá trị bản thân



Giai đểu thường bị coi là....đểu vì những cụ này thường biết rõ giá trị bản thân mình, quan tâm đến giá trị bản thân mình và biết tự mãn với giá trị bản thân một cách cân bằng và đáng tôn trọng. Điều này càng khiến bọn "giai ngoan" uất ức vì càng so mình với giai đểu càng thấy mình....kém. Một cụ được cho là giai đểu là người nhận ra hai thực tế rất quan trọng nhất đối với đời mình. Đó là, cụ biết rằng cụ ngon hơn bất cứ thằng nào khác, do vậy, quan điểm của cụ hiển nhiên sẽ đúng đắn hơn quan điểm khác và đóe có ai trên đời này ngon hơn, cao hơn cụ ả. Tất cả đưa đến việc cụ có tự trọng, và tôn trọng bản thân mình. Trước khi tìm kiếm được sự tôn trọng của người khác, đặc biệt là phụ nữ, lên mình thì trước hết cụ phải có tự trọng và tự tôn trọng bản thân mình đầu tiên.

Làm thế nào để cụ có được tự trọng? Trước hết, cụ phải tạo được ranh giới tiêu chuẩn nào cụ chấp nhận, tiêu chuẩn nào cụ không chấp nhận từ người khác và hãy dùng nó như một kim chỉ nam cho mình. Điều quan trọng nhất của phần xây dựng lòng tự trọng cho mình đó là đừng đặt mình ngang hàng với bất kể loại người nào thiếu tôn trọng cụ, gia đình của cụ và bạn bè của cụ
Vấn đề với các "giai ngoan" là họ quá tử tứ với tất cả mọi người, kể cả những người không tử tế ngược lại với họ. Chúng ta được dạy rằng phải đưa má trái ra khi bị tát vào má phải nhưng trên thực tế, trong nhiều trường hợp, cách làm này chỉ khiến sự việc tồi tệ đị. Khi các cụ đối xử với những người coi cụ như cục cứt một cách tử tế; điều này chính là phần thưởng tưởng thưởng cho những hành vi tồi của họ. Hãy tôn trọng và tử tế với những người tốt bụng và đáng yêu. Tử tế với người khác không hề có nghĩa sẽ làm nguời ta quý mến cụ. Trên thế giới này thiếu đóe gì bọn khốn nạn, nhưng cũng có rất nhiều người tốt ở xung quanh cụ ở trên thế giới này. Hãy nhìn xung quanh và hãy tử tế, tôn trọng những người mà cụ cho rằng họ xứng đáng với điều đó.

Bước 10: Khỏe mạnh về thể chất, vững vàng về tinh thần

Là một người đàn ông, cụ phải có một thể trạng vững mạnh cho gia đình, bạn bè, người thân và đặc biệt là phụ nữ để học có thể yên tâm dựa vào. Hãy sống để gạt bỏ những lời than vãn, kêu ca và rên rỉ đi. Các cụ đi ra đường và luôn nhìn thấy khắp nơi, khắp thể loại người đóe bao giờ biết làm gì ngoài việc than vãn hết thứ này đến thứ khác xảy ra cho bản thân họ. Con người hay giở cái trò than vãn và kêu khóc để chơi cái trò biến mình thành nạn nhân để nhận được lòng thương cảm và sự chú ý của mọi người (cái này, bọn kêu đường trên Facebook chơi suốt. Suốt ngày post ảnh trẻ con tàn tật hay các ông cụ bà cụ trên vỉa hè để câu view! Tởm đến lợm giọng).