Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

Lộn về bần



Thứ 7 này gã hói chính thức lên xe hoa lần 2, chấm dứt quãng đời semi - single giai già gian ác. Hôn thê là một cô nàng quá tuổi cập kê ở nhà quê nhưng lại vửa chín tới khi ở phố thị. Nàng đẹp theo lối con nai, nghĩa là ngơ ngác nhưng lại đạp chết bác thợ săn. Tất nhiên gã hói không phải là thợ săn nhưng tài giết mổ thì giỏi khỏi bàn.

Nghe được tin này tôi mừng lắm nhưng lại có chút băn khoăn. Mẹ kiếp đã thọ hơn 40 rồi còn tròng cái ách vào làm gì cho nhọc xác. Ở không thế cho gái nó thèm, lại tự do. Nhưng rồi lại nghĩ mỗi người đi đến hôn nhân đều có lý do của mình, chứ không đơn thuần là tìm một con mái để gãi dái hay sinh con. Gã hói theo lối gì thì tôi chịu, chỉ biết gã hân hoan. Mà chả riêng gì gã, cả họ hàng hang hốc. Giai như gã không có ách đeo vai thì khác gì con trâu dại. Còn như muốn thoát khỏi chỉ có nước thiến đi là hơn đcm.

Chuyện tình của gã tôi chứng kiến từ phút đầu cho đến phút này, giằng dai hai năm có lẻ. Thì bọn tôi đi ăn ở một nơi sang trọng mà nàng là người quản lý. Thấy xinh xắn dịu hiền thì làm quen thôi. Được cái chả hiểu nàng chiều khách hay bởi tâm tính mà cũng xởi lởi, dễ gần. Hôm trước quen, hôm sau đã thấy đi cafe cùng gã. Sau đấy là những cuộc hẹn hò uống ăn hát chích pích - ních đi câu. Họ có đôi nên tôi thành lãng nhách, chả mấy để tâm. Nhưng một ngày gã báo tôi một tin sửng sốt, nàng đòi chấm dứt quan hệ, không thể tiến xa bởi bịnh tim hiển hách. Trong nhịp đập tình yêu của nàng có một vật ngoại lai ăn dầm nằm dề trong cơ thể hơn mười năm giòng giã. Nàng không chịu nổi sự buồn đau cũng như sướng sung quá mức chứ đừng nói đến chuyện nở nhụy khai hoa. Lý do là thế.

Gã hỏi ý tôi sao? Ca này khó nên tôi chỉ tư vấn là nên cẩn thận. Tôi còn cho gã số điện thoại của một ông bạn bác sĩ chuyên tim, hễ gặp sự cố thì a lô mà hỏi. Ra điều viễn kiến, tôi còn xui gã giải pháp của chuyện sinh nở là nhờ người khác mang hộ hình hài. Chứ tôi biết những người bịnh tim như nàng thì nguy cơ cao lắm, được con mất mẹ, được mẹ mất con, hoàn hảo thì đi cả đôi như bỡn. Vấn đề là gã yêu nàng không? Gã nói chắc như cua gạch, rằng chưa yêu ai hơn thế. 

Gần năm giở lại đây tuyền vào khi khuya khoắt là gã lại gọi tôi. Thú thật là tôi sợ những cú điện thoại đêm khuya, không lũ bạn dở người dựng dậy nhậu đêm thì cũng tuyền chuyện ẩm ương gái trai nhầm máy. Ban đầu tôi không nghe, nhưng cứ réo liên hồi nên nghĩ ngay là việc trọng. Đầu dây bên kia gã sụt sịt. Tôi hoảng quá hỏi bố chết à? Gã khóc rống lên, không phải mà là tình yêu nó cứ nằng nặc đòi bỏ. Mẹ con chó.

Thế thôi rồi gã bắt đầu kể lể. Tôi hiểu tâm trạng của những kẻ bị ruồng bỏ, nhất là bị ruồng bỏ vì tình nên cũng cố công nghe. Lắm hôm mơ màng thiếp đi, sáng tỉnh giấc vẫn thấy tên gã và bộ đếm thoại hân hoan nhảy múa. Từ chuyện đó tôi cho rằng các nhà mạng hốt bạc phần nhiều là ở các tình yêu, chứ ăn thua đéo gì các cái lằng nhằng nhố nhăng khác.

Tôi không biết khuyên nhủ gã ra sao, chỉ hứa hẹn hôm nào gặp nàng đả mông thông đít xem có cứu vãn được nước non. Thế rồi bẵng đi tôi cũng quên tiệt, phần chả phải việc của mình, phần vì không hơi đâu đi làm cái việc vác câu cầm chầu đó. Và gã cũng không gọi cho tôi nữa. Tôi thi thoảng vẫn gọi gã tụ bạ bù khú với dăm em xinh tươi nhưng máy luôn trong tình trạng nghễnh ngãng. Tôi không hiểu cơ sự ra sao, có thể mọi nhẽ yên ổn hoặc gã cũng đã bận về một cái lồn khác tươi mới và khỏe mạnh hơn.

Dạo gần đây gã lại gọi cho tôi nhưng tuyền bằng những số rơm số rác. Cũng chỉ là hỏi han sức khỏe, công việc thôi chứ không thấy rủ dê uống ăn chim chuột. Tôi trách gã có làm tàu ngầm lặn đi đâu thì cũng phải nổi cái râu ăng - ten lên để anh em khi vui vầy còn réo rắt. Gã cứ ậm ờ. Và y rằng nếu có gọi lại số gã vừa cho thì hehe tò tí te đcm. Tôi lấy làm lạ lắm bởi gã chưa từng thế bao giờ. Hay gã đoạn tuyệt hồng trần, hay trốn nợ, hay tự kỷ, hay gì...?

Tuần trước gã mang tôi giấy mời ăn cưới, mặt mũi rất hân hoan. Cô dâu chính là nàng. Tôi ngạc nhiên lắm. Bịnh tình thế cưới xin chó gì? Gã cười hềnh hệch bảo tim gan đéo gì, nó bày ra bệnh để làm thuốc thử tình yêu. Còn tin này mới động giời này, nàng đã mang thai bốn tháng. Giời ạ!

Tôi hỏi gã chuyện điện thoại số má, gã nói thay đổi để đoạn tuyệt với những ái ân lã chã. Nàng không thích thế và gã cũng không muốn bị phá đám hay làm phiền. Tôi trêu nếu mời những ái ân lã chã kia dễ đến ba mâm đấy nhỉ? Gã trợn mắt nhìn tôi nghiêm ngắm, bí mật nhé, lộ ra là ăn lồn.
Thấy gã hạnh phúc, tự dưng tôi lại thích ăn lồn. Lại phải lộn về Bần thôi
Thật là:


Buồn buồn ngồi đếm ngón tai
Ủa sao ngón ngắn ngón dài dzậy ta?
Ngồi hoài nghĩ cũng chẳng ra
Lấy dao chặt bớt thế là... bằng nhau.

..................




Ở đời bây giờ có 2 loại người ...
.. Loại thứ Nhất là loại : - Đã Ngu lại còn tỏ ra Nguy Hiểm ..
.. Loại thứ Hai là loại : - Nguy Hiểm nhưng cứ giả vờ Ngu ..

....................

Một phút " Bốc Đồng " là Một đời " Bốc Cứt"
.................

Yêu không phải là sai...
Nhưng có thai là do... sai phương pháp.

....................

Làm trai bốn bể là nhà.
Cái loại giai ấy chắc là... ăn xin

...................

Theo điều 969 bộ luật hình sự,sẽ bãi bỏ hình thức phạt tù đối với tội hiếp dâm, thay vào đó là tịch thu phương tiện gây án.

..........
a dà

Bình luận tí nào đcm...

Ngứa bẹn
***

Xxxxxccccxxx



Trà đá lại có goai - phai. Tha hồ mà chém ngày dài... ngắn đi.



Siêu bảo vệ hế hế...



Thợ nò & Đất mỏa.



Hồn ai nấy giữ.



Thành tựu của nền kinh tế có đuôi ( XHCN)



 Hai bờ chiến tuyến.



Hồn bướm mơ tiên.



Chuồng chó dành cho dân tộc Cờ-hó.



Đắng lòng với tình " đồng chí".



Mại zô, mại zô...



Ai nên khôn chả dại một hai lần?



Rừng rực em đón gió Lào/ Chồn chân quân tử thò vào, rút ra.

Xong Nhức mắt hình ảnh nam thanh niên sờ soạng bạn gái khi đi xe máy

Bản giao hưởng hợp sướng có tên :móc lốp



Tổ quốc có bao giờ ngon như thế này chăng?



Cú đêm đang ngồi...đếm cu.



Cho trăm năm vào chết một lần...



Đắng lòng với bưởi bòng tháng sáu.



Thua độ và phút giây...giác ngộ. Hố hố...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét